Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • It's a Family Affair...

    Trains (over the bridge)

    Burrowing Owl

    Morning sunlight2

    Entrapment

    Ceannabeinne

    Mammatus over Kansas

    Cuckoo, Cuckoo

    Aliens - dormant...

    b r û l é e | marin county, california

    More Photos
  • Lưu trữ

THƯ PHẢN HỒI CHO MỘT ĐỘC GIẢ

Posted by phanxuansinh on Tháng Ba 26, 2012

THƯ PHẢN HỒI CHO MỘT ĐỘC GIẢ.

Thưa anh N.A.T,

Tôi được tòa soạn báo Trẻ forward email của anh cho tôi. Trong email anh cho biết là trong một chuyến đi thăm người bạn ở Washington DC, vô tình anh đọc được truyện ngắn “CHUYỆN KỂ BÊN LY RƯỢU” của tôi đi trên tuần báo Trẻ mà anh đã lấy trong một tiệm phở. Theo anh cho biết sau khi đọc xong anh rất xúc động vì nội dung câu chuyện kể tương tự như chuyện đã xẩy ra trong đời anh. Sau đó tôi và anh có điện thoại trao đổi với nhau nhiều lần và tôi được biết thêm tình tiết mà anh đã kể. Thật tình một câu chuyện như thế nầy nó đã xẩy ra cho rất nhiều người, trùng hợp với rất nhiều người nên sau tuần báo Trẻ, bài nầy được đi trên các tờ báo Saigontimes, Sài Gòn Nhỏ và một vài tờ báo của các tiểu ban trên nước Mỹ. Tôi đã nhận được email phản hồi của độc giả tương đối khá nhiều. Nhưng xét tất cả thì trường hợp của anh là một trường hợp ngoại lệ, nên tôi viết thư nầy trả lời với anh và cũng vừa bày tỏ một chút tâm tình.

Anh tên là N.A.T (tạm thời không viết rỏ tên họ của anh), học trung học Tabert (một lớp với nhạc sĩ Trường Kỳ), sau đó thì học đại học Y Khoa Sài Gòn từ năm 1966 đến 1973. Anh ra trường hành nghề với chức danh Bác Sĩ, bị động viên và phục vụ tại Tiểu Đoàn Quân Y thuộc Sư Đoàn 21/ Bộ Binh. Sau năm 1975, cũng như bao nhiêu sĩ quan của Quân Đội Miền Nam, anh đi Cải tạo từ 75 đến cuối năm 77 mới được thả. Trước khi đi học tập anh lấy vợ trong một thời gian rất ngắn thì anh vào trại cải tạo.

Sau hơn 2 năm rưởi, anh  được tha trở về nhà sống với vợ. Anh hoàn toàn không biết trong thời gian cải tạo, vợ anh có dang díu với một người đàn ông khác cho đến khi anh về họ vẫn chưa dứt ra được. Cây kim trong túi lâu ngày cũng lòi ra, khi anh biết được thì họ công khai liên hệ trước mặt anh không cần dấu diếm. Anh đã gặp người tình nhân của vợ và đã bao lần anh xin người đó đừng liên hệ với vợ anh nữa. Thế nhưng lời anh nói họ không cần phải nghe và cứ tiếp tục đến với nhau. Có một đêm người đàn ông đó đến nhà anh rủ vợ anh đi với họ. Anh bắt gặp và nói với người nầy hãy tha cho vợ anh. Người đó trả lời một cách “ngang ngược” là anh ta cần  đi với vợ anh trong đêm nay. Vợ anh không nói một lời với anh, xách gói ra đi với người tình nhân, xem anh như một cục đá vô tri, không thèm để ý. Đêm đó anh trằn trọc không ngủ được, cứ tưởng tượng vợ mình đêm nay trong tay người đàn ông khác, đêm nay họ vui sướng với nhau trên gường. Nghĩ tới điều nầy anh đau khổ biết chừng nào. Anh thức trắng đêm và anh tức cho mình là làm chồng một người đàn bà mà quá bất lực không giữ được vợ, bị vợ cắm sừng trước mắt mà không biết làm gì.

Ngày hôm sau, anh dọn đồ đạt ra ở riêng. Từ đó anh sống độc thân cho đến bây giờ. Anh cũng cho tôi biết thêm sau vài tháng chia tay, anh cũng biết người đàn ông đó đã bỏ rơi vợ anh. Vợ anh trở lại với anh nhưng anh không chấp nhận nên vợ anh đành phải ra đi. Dĩ nhiên anh có kể thêm cho tôi biết về cuộc sống của vợ anh sau nầy. Nhưng tôi nghĩ không cần phải biết thêm, xem như cuộc sống chung chạ với nhau đã gãy cánh từ đó.

Có một điều quan trọng bây giờ vợ anh và đứa con trai của anh hiện thời đang sinh sống ở Mỹ, anh đang bắt liên lạc với họ. Sau hơn 35 năm yên nghỉ, anh nhìn đời không còn hằn học. Một đoạn đường dài trôi đi, anh đã trãi nghiệm qua những cay đắng, những hận thù trong lòng bây giờ anh rút ra được tất cả đều nằm trong cái lẽ vô thường, thì giữ làm gì cho nó thêm mệt và hãy để đầu óc thanh thản nghỉ ngơi trong tuổi  về chiếu. Trong cái quan niệm tha thứ đó, anh định sẽ trở về sống lại với vợ con. Hãy dẹp bỏ quá khứ không tốt lành đó qua một bên, sống với nhau như một đôi bạn già, giúp nhau trong những đêm tối lửa tắt đèn, tìm vui với con chau.

Tôi rất kính phục trong sự sắp xếp cuộc sống của anh trong tương lai, anh tha thứ tất cả những lỗi lầm của vợ trước đây. Anh xem đó như một vấn nạn đã qua mà cái oan khiên từ đau đó ụp trên đầu mình. Không trách ai cả, cái nghiệp dĩ của mình bắt mình phải trả một giá rất đắt cho cuộc sống. Trường hợp của anh cũng giống rất nhiều người cùng hoàn cảnh khi đất nước hổn loạn, đạo đức bị chà đạp, tình người điên đảo. Gia đình của những sĩ quan trẻ tuổi của Miền Nam đi học tập phần đông bị tan vỡ vì vợ còn quá trẻ, không chịu được sự cám dổ của cuộc sống nên thường rơi vào hoàn cảnh thương tâm nầy.

Anh đã tha thứ những lổi lầm của vợ, thì anh còn giữ làm gì những hằn học hận thù với người đàn ông “tình nhân” trước đây của vợ? Anh nên nhớ một điều quan trong trong vấn đề ngoại tình. Tất cả đều do người đàn bà. Nếu một người đàn bà chính chuyên thì không có một thằng đàn ông nào hó hé lại gần. Thì đừng nên trách làm gì người đàn ông loại nầy. Lúc đó họ cũng còn rất trẻ, họ không thể kiềm hảm những đòi hỏi xác thịt khi người đàn bà tự nguyện hiến dâng. Tất cả, cả hai đều lầm lỗi chứ không riêng gì ai. Cho nên khi anh đã biết vợ anh lầm lổi vì quá trẻ tuổi ăn chưa no lo chưa tới, thì anh cũng nên nghĩ lại người đàn ông ấy, lúc đó họ cũng còn quá trẻ tuổi như vợ anh. Bây giờ bước vào tuổi già, ai cũng nhìn lại đoạn đường đi qua của mình. Sẽ hối hận những lầm lỗi của mình trước đây. Thế thì tại sao anh không dành cho họ một con đường thoát và nó sẽ mang lại cho anh một niềm vui vì chính  trong lòng anh đã ẩn hiện một sự tha thứ.

Anh N.A.T,

Lá thư trao đổi với anh hôm nay đã dài, mạng phép anh được công bố thư nầy trên báo Trẻ rồi sau đó trên các website đã đăng tải truyện “CHUYỆN KỂ BÊN LY RƯỢU” xem đây như một trường hợp hản hửu. Để những người cùng hoàn cảnh với anh, được biết tấm lòng mở rộng tha thứ của anh, để họ lấy đó suy ngẩm cho chính mình. Mong rằng sau nầy trở lại sống với vợ, anh sẽ dành một sự thương yêu với chị mà lâu nay anh đã đánh mất nó. Chúc anh chị chung sống êm ả trong niềm vui cho những ngày còn lại cuối đời.

Trân trọng

Houston, ngày 23 tháng 3 năm 2012

Phan Xuân Sinh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: