Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • Thư viện

Archive for Tháng Năm 27th, 2011

TIẾNG GỌI HỒN TIỀN KIẾP

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

TIẾNG GỌI HỒN TIỀN KIẾP

nghe như có tiếng ai gọi
giữa sâu thẩm mênh mông
tiếng gọi đã từng đánh thức tâm can
xé tan màn đêm u tịch
xoáy sâu vào lòng người
như mũi nhọn chọc thủng trái tim
rách toan lồng ngực
đâ mấy mươi năm trời vẫn còn vang vọng
em có nghe chăng?
sông núi tả tơi, người người lẫn trốn
tiếng gọi rợn người kia từ đâu?
bên kia bờ vực hay trong lòng người
dưới hố sâu hay giữa đời thường nhật
tiếng gọi hồn tiền kiếp

ta đã lẫn trốn tới đây
giữa đám Mỹ đen, Mỹ trắng
chạy bằng marathon, đường dài hun hút
vẫn không tránh được
tiếng gọi kia
đánh thức ta giữa giấc ngủ nửa đêm
đuổi bắt ta bằng đôi mắt của tên sen đầm
tra trấn ta bằng đôi tay loài quỷ
cưởng bức  ta bằng cuộc làm tình ép buộc
và em như người chúng nhân, miễm cười

mấy chục năm ta lăn quay
tiếng gọi kia có lúc lơi, có lúc dồn dập
là tiếng uất ức
của người thân nghẹn trong cổ họng
là anh em đồng đội banh xác trên chiến trường
la cuộc chạy loạn chết dọc đường
là tù nhân khổ sai trong trại cải tạo
và nhiều, nhiều vô kể
không làm sao kể siết
như cực hình của chúa đóng đinh trên thập tự giá
tiếng gọi hồi tiền kiếp

này em,
làm sao em hiểu được
tiếng gọi kia
thôi thúc trong ta
ngọn gió có thể đổi chiều, bật tung gốc rễ
vẫn không xua đi tiếng gọi ghê hồn
vang dội trong lòng ta
những tiếng kêu vô vọng
đánh thức ta trong giấc ngủ
trôi lềnh bền trên căn phần nhục thể
làm rợn da người
tiếng gọi hồn tiền kiếp

Oakland, tháng 3 nam 1992
(trích từ Cung Ngữ)

Advertisements

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

NGÀY TRỞ LẠI QUÊ NHÀ 1994

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

NGÀY TRỞ LẠI QUÊ NHÀ

ta bàng hoàng nhìn lại quê xưa
những cận cảnh xóa mờ trí nhớ
chiều bến sông có gì chia cách
nước lặng lờ ngoảnh mặt làm ngơ

vẫn nơi đây một thuở mong chờ
bước chân em nhẹ nhàng trên sỏi
nghe như nát cõi lòng nhung nhớ
chiếc hôn đầu gửi lại Nam Ô

cũng tận tình ghế đá mãi chờ
ghì chặt em vòng tay cứng ngắc
sợ để những ngày nào vụt mất
không còn em guốc nhịp trên đường

phố thức dậy một sớm tinh sương
ta lửng thửng chờ em trước ngõ
cửa đóng then cài còn ngủ trễ
em v ô tình làm khổ ta chi?

chẳng ngờ em bức áo ra đi
ta đần độn chẳng hề hay biết
mòn mỏi trông chờ em biền biệt
thiên hạ cười cuối mặt dị òm

nên bây giờ nhìn lại dòng sông
để thấy thấm tình kia mõi mệt
ta như chim tìm về tổ ấm
nhìn lại em tan nát một đời

vẫy tay chào Đà nẵng ta ơi
mừng biết mấy một ngày trở lại
mắt lơ láo làm sao tìm được
dấu tích ngày in dấu chân em

Đà nẵng, tháng 11/1994
(trích từ Cung Ngữ)

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

NHÌN TRĂNG

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

NHÌN TRĂNG

đêm không ngủ ngẫm sự đời
qua bao nhiêu đoạn, cuộc chơi đã tàn
bên kia, đôi mắt nghút ngàn
giật mình thì đã tan hoang kiếp người
máu xương một thuở rụng rời
giữ làm chi nữa một thời điêu linh
uống với nhau chén cạn tình
cho quên đi cõi phù sinh ngập buồn
đời như những nhánh sông tuôn
tình như bôi mặt vở tuồng cách chia

nhìn quê đôi mắt đầm đìa
mấy mươi năm đã xa lìa cố hương
bạn bè ly tán tứ phương
bao phen muốn vượt dặm trường phân ngăn
chân mòn gót mỏi trở trăn
nhớ ai chỉ biết nhìn trăng tỏ lòng
như thuyền đắm giữa dòng sông
có kêu cứu cũng thân vong chốn nầy

Houston, tháng 6 năm 2010

Phan Xuân Sinh

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

NHÌN ĐẤT NƯỚC HỒI SINH

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

NHÌN ĐẤT NƯỚC HỒI SINH

khi những viên đạn
biến thành những viên kẹo bọc đường
khi lưởi lê
biến thành lưởi liềm gặt lúa
khi nòng súmg
được nung thành lưởi cày
khi đoạn đường đắp mô
trở thành xa lộ
những ước mơ đơn giản của dân tôi
chưa bao giờ trở thành sự thật
thì đừng bao giờ mong gì
“sỏi đá sẽ thành cơm” *
những hoang đường còn hơn truyện cổ tích
được nhồi nhét vào đầu dân tôi
đất nước tôi hồi sinh như thế đó

được chắp vá
bằng mớ lý thuyết nhầy nhụa
bằng nghị quyết không tưởng
bằng những giáo điều củn cởn
và bằng những trấn áp vô cùng khắc nghiệt
người dân cúi đầu khuất phục
đất nước tôi hồi sinh như thế đó.

ngồi giữa vựa lúa mênh mông
nhưng suốt đời thiếu gạo
ngồi giữa ruộng muối bạt ngàn
nhưng vẫn thiếu mặn trong bữa cơm
cứ rêu rao chủ nghĩa anh hùng
mà bụng đói quanh năm
sẳn sàng thanh trừng người anh em
để được leo lên bức thang danh vọng
đạp lên đầu mọi người
để tranh dành quyền lực
đất nước tôi hồi sinh như thế đó.

niềm tự hào
khi nhìn đất nước đang hồi sinh
người dân ê chề ngao ngán
bởi bộ máy quyền lực
nghiền nát những ước mơ
dập tắt những ai đòi quyền sống
bịt miệng những người nói lên công lý
đất nước tôi hồi sinh như thế đó

Sài gòn, t8-8-1988
(trích từ Cung Ngữ)

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

THƯ GỬI CHO AI?

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

THƯ GỬI CHO AI?

như tấp drap nhủ trên thây người
gió sồng sộc, rát mặt
em lầm lủi bước
dưới hàng cây trụi lá, trơ thân
tuyết đang nhẹ nhàng rơi xuống
nhạt nhòa, trắng xóa
bất tận dưới chân em
những cánh hoa tuyết vỡ tan
em còn dấu nụ cười
trong chiếc khăn phủ đầu
hay em đang tủi thân, khóc

đêm
những ngọn đèn vàng
soi trên mặt đường nhầy nhụa
người Mỹ đen già ôm cây kèn saxo
chơi những thanh âm rời rạc, blue
của một thời quá vãng lùi xa
người khách qua đường dừng lại, bỏ đi
trên chiếc mũ nỉ lật ngữa
vài đồng dollars ngậm ngùi phơ phát
một thời của em
một thời của ta
một thời với nhiều mất mác
cũng sẽ lùi xa, hun hút
cũng sẽ đi vào lãng quên

Boston,
những tháng mùa đông lạnh rợn người
mùa xuân tới
em mang hơi ấm tiền kiếp
của quê nhà
và em mang hơi thở nóng bỏng
của đêm tự tình
suốt một đời tận tuyệt
với những ước mơ
để làm chiếc gậy thần sống qua ngày
ngọn lửa em đang thắp lên
có đủ xua tan cái buốt giá tàn khốc
mà bao năm ta lạnh cóng chốn nầy
ta cảm tưởng
đủ để cuộc đời trở nên sung mãn
ta, em, Boston và mùa xuân

Boston, mùa xuân 2001
(trích ừ Cung Ngữ)

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

GỢI TÌNH

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

GỢI TÌNH

qua vườn còn dấu chân ai
in trên lối nhỏ đượm vài chút hương
như là em trên chặng đường
bước đi hối hả sợ vương mây trời
để quên rớt lại tiếng cười
cho ta mò lượm ướp lời vào thơ

mà sao em cứ giả vờ
để thơ ta mãi dật dờ lượn quanh
vô tình hay em cố quên
để vần thơ rụng trước thềm chửa hay
chỉ cần em ngửa đôi tay
là thơ ta chất thêm đầy hồn em

Sài Gòn, 15-12-74

(trích từ Cung Ngữ)

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

GIÁNG SINH NĂM 2000

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

GIÁNG SINH NĂM 2000

Chúa đúng hai ngàn tuổi
thấy chúa còn bảnh trai
ta vừa đúng năm hai
thấy ta già hơn chúa
đứng trên thập tự giá
chiên ngoan ngắm hình hài
mà ta chẳng còn ai
dù đi xuôi về ngược

giữa đời nhiều ô trọc
sống chết và trầm luân
nếm đủ mùi gian truân
chúa hơn gì ta được
Ju-da nhiều hơn nhặng
bán đứng kẻ hiền lương
chúa đứng giữa giáo đường
cũng lắc đầu ngao ngán

khi sinh chúa trần trụi
giữa mán lừa lặng thinh
đời chúa được hiển vinh
bằng phúc âm rao giảng
hai ngàn năm vẫn vậy
sao ta nhiều đổi thay
sống giữa cuộc bũa vây
oán thù quay tối mặt

cuối đời còn tất bật
chạy thục mạng xứ người
ngàn năm chúa vẫn cười
mà sao ta lại khóc
mấy chục năm lăn lóc
ta khổ hơn chúa nhiều
đứng giữa trời đăm chiêu
cúi đầu vinh danh chúa

Boston, Noel năm 2000
(trích từ Cung Ngữ)

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

LẦM BẦM CHƯỞI DỔNG

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

LẦM BẦM CHƯỞI ĐỔNG

em bỏ ta đi giữa những ngày
bụi đường vướng mắt, mắt còn cay
bên kia sông, con đò vẫn đợi
bên nầy sông, mưa lất phất bay

em bỏ ta đi, rớt giữa tận cìng
con chim kêu cứu giữa không trung
mũi tên xuyên thấy tâm tiền định
máu đã hòa trong vết nhớ nhung

em bỏ ta đi giữa những người
bàng hoàng vây kín tuổi đôi mươi
thịt xương chồng chất lên thành núi
làm sao em, tìm được tiếng cười

em bỏ ta đi không chút ngại ngần
một đời khổ ải với trần thân
đã cuốn ta trên dòng sinh mệnh
chôn ngập ta giữa chốn bụi trần

em bỏ ta về đâu đêm nay
con đường tình lại còn rất dài
con mắt hằng đên đong đóng đợi
nhánh sông đời đã cắt thành hai

*

thì thôi, rặt. toàn đồ phản phúc
mẹ kiếp, một thời ta thất điên
rát cổ họng khô câu chưởi đổng
ngứa miệng lầm bầm thứ xỏ xiêng

Sài gòn, hè 1976
(trích từ Cung Ngữ)

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

CHỜ XUÂN, GIỮA PHỐ NGƯỜI

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 27, 2011

CHỜ XUÂN, GIỮA PHỐ NGƯỜI

đợi mùa xuân, đứng bên đường
mà nghe trong cõi vô thường xót xa
hãy cho nhau lượng hải hà
thả hồn bay giữa bao la đất trời

không còn ai giữa phố người
mình ta với bóng trăng soi phủ đầu
đi về đâu, biết về đâu
đường trăng ngã xuống một màu tuyết in

dựa lưng góc phố mắt nhìn
ta đang bơi giữa muôn nghìn khát khao
mùa xuân đến, ngã nón chào
quay lưng cúi mặt nếp vào cội hoa.

Boston, xuân Tân Tỵ (2001)
(trích từ Cung Ngữ)

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »