Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • Sol Duc Falls

    Back to forest

    Prairie Falcon 2016

    Starry night

    It was snowing !

    Northern Flicker (Intergrade)

    Northern Pintail descent

    It's as Easy as 1-2-3

    Dolls clinic.

    Superstition Mountains

    More Photos
  • Lưu trữ

35 NĂM, NHÌN LẠI

Posted by phanxuansinh on Tháng Mười Hai 30, 2009

35 NĂM, NHÌN LẠI
*Phan Xuân Sinh

Mới đó đã ba mươi lăm năm rồi (1975 – 2010). Một chặng đường trải qua bao nhiêu biến đổi, một khúc quanh của lịch sử, một bức tường lòng dựng lên ngăn chia giữa người và người đã kéo dài từ đó tới nay. Hàng triệu người rạng rở và ngược lại cũng có hàng triệu người đau khổ (như ông Võ văn Kiệt từng nói). Như vậy thực sự hòa bình có đến không? Đó là một câu hỏi tự đáy lòng của những ai còn quan tâm tới đất nước. Chiến tranh không có chiến trường thực sự trên đất nước, nhưng đôi bên vẫn lập nên những chiến tuyến kiên cố, nả “đại pháo” điên cuồng vào niềm tin của dân tộc, hủy diệt ước mơ của toàn dân khao khát. Công tội do ai? Vì ai? Cho đến bây giờ vẫn còn quá sớm để toàn dân luận bàn chuyện nầy, lịch sử lại càng câm lặng không dám hở môi. Người thắng trận thì hiu hiu tự đắc, dùng những đòn thù phủ lên đầu người thua trận, dành lấy quyền xây dựng đất nước mà thực sự phải trên tay của toàn dân, thì ưu tiên xây dựng chổ ngồi vững chắc cho bè phái. Trừng trị thẳng tay những ai còn léng phéng đụng vào “dân chủ”.  Dân chủ phải do nhà cầm quyền ban bố, phân phát, được chừng nào hay chừng đó chứ dân chúng không có quyền đòi hỏi, ai mà lên tiếng thì cho đó là những “thế lực thù nghịch” đánh phá, phải trừng trị ngay. Những tiếng nói lương tâm tức tưởi tắt nghẻn.

Còn phe thua trận thì sao? Gầm gừ uất ức, chưởi bới, mắng mỏ.  Ba mươi lăm năm nay vẫn sao y bổn cũ, kêu gọi biểu tình hò hét liên miêng. Có nhiều người cho chuyện nầy chỉ “gải ngứa” không thấm vào đâu. Thế nhưng nghĩ cho cùng, không có chuyện nầy thì chắc những thành phần như ông Luật Sư Nguyễn Hữu Liêm không cần phải về dự “Đại Hội Việt Kiều” để được hát “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng…” , mà ông sẽ dõng dạt hát to trên đường phố Bolsa, trung tâm điểm của người tỵ nạn một cách nghênh ngang. Không có những người chống cộng kiểu nầy thì vợ chồng Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Vân cần gì phải về trong nước mới nhận lãnh bằng khen, bằng thưởng. Lập ngay một khán đài giữa Paris, giữa mắt những người tỵ nạn để vợ chồng ông lên lãnh các thứ nầy hiên ngang, do tòa đại sứ Việt Nam tại Pháp trao cho, không phải sợ ai cả. Như vậy, người thua trận cũng biết vận dụng “có gì dùng gì, có nấy dùng nấy” để ngăn chận những thành phần điên rồ, thích làm nổi. Biết đâu cái lợi thế nhỏ nhoi của người thua trận, đã tạo nên chướng ngại cho các nhà lãnh đạo trong nước khi viếng thăm nước Mỹ phải dè chừng, phải tránh né, phải tự coi lại việc làm của mình. Thì cần gì phải có súng đạn, có công an, vẫn tạo nên được một sức mạnh, không làm lộn nhào chế độ trong nước, nhưng cũng góp phần gây rắc rối nhà cầm quyền trong nước không ít,và cũng xoa dịu được tự ái thua thiệt.
Trước đây có một cán bộ trong nước qua Mỹ du lịch, gặp tôi họ hỏi ngay: “Sao những người biểu tình có vẻ hung dữ quá?”. Đó là người lớn lên từ miền Bắc, ông ấy chưa bao giờ nhìn thấy cảnh biểu tình tự phát của dân chúng, mà chỉ thấy biểu tình do nhà nước huy động. Tôi hỏi lại ông ấy : “Ông thấy có hung dữ bằng biểu tình tố cáo địa chủ của cải cách ruộng đất trước đây không?”.  Ông ta ú ớ. Tôi giải thích cho ông ấy biết rằng, những người biểu tình như vậy vẫn còn hiền hòa, không gây hại cho ai, không đụng chạm đến người khác. Họ là những người phần đông bị tù tôi, bị đối xử tồi tệ, bị gia đình tan nát bởi chế độ trong nước gây ra. Thể hiện lòng căm thù bằng biểu tình như vậy thì cũng không có gì quá lắm. Gây rối loạn, mất trật tự công cộng là cảnh sát Mỹ can thiệp ngay, chứ đừng nói gì đến chuyện đụng chạm người khác. Ở trên đất nước tự do ai cũng có quyền thể hiện chính kiến của mình, những chính kiến có vẻ ngược ngạo như trường hợp ông luật sư Nguyễn Hữu Liêm thì cũng chẳng có ai dám đụng vào sợi lông chân của ông, chỉ hơi bị búa rìu dư luận phang tới tấp cho vui vậy thôi. Ông ấy vẫn ung dung rung đùi và cũng có thể cười nhạo báng “làm gì được tau”.

Trong lúc đó ở trong nước, những người cũng bày tỏ chính kiến của mình thì họ được lao tù đón tiếp nồng hậu, chăm sóc kỷ càng. Tiếng nói của họ liệm tắt ngay bởi những tội danh trốn thuế, lường gạt, ấu đả v.v..không ăn nhập gì đến hoạt động cao quý của họ. Không có tội danh chính trị, chỉ có tội về hình sự. Hải ngoại biểu tình, các nước trên thế giới lên án, can thiệp. Tất cả dưới mắt nhà cầm quyền trong nước đó chỉ là các “thế lực thù nghịch” không cần đếm xỉa tới, cứ kêu gào, cứ đòi hỏi, không ăn nhập gì tới họ.  Có nước nào gay gắt mà buộc lòng phải trả lời thì họ lên tiếng “xen vào nội bộ của Việt Nam” hoặc “nhân quyền của Việt Nam khác với nhân quyền của các nước khác” , đại loại như vậy. Chúng ta đã nghe luận điệu nầy lặp đi lặp lại, không tỏ thái độ đáp ứng. Đường ta ta cứ đi, ai cản lại phải lập tức nghiền nát chúng. Phải công nhận rằng các nhà tranh đấu dân chủ tại Việt Nam rất dũng cảm, chống chọi với một chính quyền chẳng coi ai ra gì, chẳng cần tới ai, bất chấp dư luận. Chỉ cần đạt được mục đích bằng bất cứ giá nào. Tiếng kêu than của toàn dân   xem như đồ bỏ. Tranh đấu như vậy chỉ thiệt thân, chỉ còn héo hon trong nhà tù. Họ đúng là những con người bất khuất.

Hòa bình thực sự đã được 35 năm, nhưng hai phe lâm chiến vẫn còn kình chống nhau quyết liệt. Có thể nói một mất một còn. Ai thiệt thân? Chỉ có đồng bào trong nước lãnh đủ. Chỉ cần một lời xin lỗi của ông Nguyễn Minh Triết (như trong bài viết của anh Tiêu Dao Bảo Cự trên Talawas “Thư gửi Nguyễn Hữu Liêm”) thì ông Triết có thể sẽ nắm được dân Việt ở Bolsa. (Thực tế chuyện nầy cũng chưa chắc), thế nhưng dù sao cũng thể hiện sự hiểu biết, sự bao dung. Thế nhưng làm sao có được chuyện nầy khi mà kẻ chiến thắng luôn luôn đứng phía trện không thể cúi xuống được. Một đường lối “kẻ cả” qua bao nhiêu đời vẫn không thay đổi, cho đến bây giờ vẫn tự hào Mac- Le vô địch, không thua ai. Miệng thì nói vậy nhưng toàn bộ đất nước chạy theo tư bản, ì à ì ạch kéo theo cái rờ-mót  Chủ Nghĩa Xã Hội một cách nặng nề, không đành lòng vứt bỏ được. Ông Chủ tịch nước mới đây đến Cuba trong bài nói chuyện, ông ví von đất nước mình là tên công an (hay lính gì đó) canh gác hòa binh thế giới, nghe qua đủ khiếp. Trong lúc đó cái hòa bình nhỏ nhoi của dân tộc chưa giải quyết xong, vẫn còn dây dưa 35 năm rồi không có tiến triển đoàn kết dân tộc. Thế mà vương cánh tay dài ra ôm đồm cả thế giới. Nghĩ cũng lạ thật.

Người dân hải ngoại cũng như trong nước cầu mong đất nước thay đổi theo đường lối dân chủ, để đôi bên sáp lại gần nhau, không còn nói tới chuyện hận thù, chia rẻ. Nhưng chờ dài cổ, tan nát cả cuộc đời vẫn chưa thấy một chút ánh sáng về chuyện nầy le lói. Biết tới bao giờ nó mới trở thành sự thật? Không ai biết được. Các nhà lãnh đạo Việt Nam họ hiểu một cách tường tận về lòng mong muốn của toàn dân. Nhưng nếu họ thay đổi thì sụp đổ tất cả, kéo theo biết bao nhiêu hệ lụy và ngay cả chính họ cũng chưa chắc được an toàn. Cho nên người nầy níu chân người kia tạo thành một bức tường kiên cố, quyết tâm bảo vệ. Họ coi nhẹ cái chuyện dân tộc hay đất bước. Nếu các thứ nầy phải hy sinh để cho họ tồn tại thì họ sẵn sàng chấp nhận.

Đất nước ta rơi vào cái bất hạnh nầy mà không cách nào dứt phăng ra được. Phải có một đấng cứu thế như Mikhail Gorbachev, như một tổ chức công đoàn Đoàn Kết thì họa may mới cứu vãng được. Chỉ còn biết trông chờ và cầu nguyện. Hết lớp nầy tới lớp khác bước lên cầm quyền cũng lăn trên vết xe cũ. Hết đại hội đảng nầy, đến đại hội đảng khác cũng chẳng thấy thay đổi. Đến khi hết cầm quyền thì mới bày đặt chỉ trích nọ kia, để cho người dân biết rằng mình có tâm huyết gióng lên tiếng nói của dân. Lúc đó dù có mang phèn la đến đánh vào tai những ông có chức quyền thì họ cũng giạt pheng ông ra, chằng thèm nghe đâu. Trước đây ông Phan văn Khải có thèm nghe ông Võ văn Kiệt? Và bây giờ ông đại tướng Võ Nguyên Giáp đã viết bao nhiêu kiến nghị ngăn cản khai thác bau-xit, họ vẫn cứ làm. Xem như những tiếng nói của quý ông như một lủ già điên rồ, không cần phải để ý. Ông Nguyễn Hữu Liêm lấy tư cách gì khẳng định sau kỳ đại hội đảng sẽ thấy thay đổi? Ông đâu có phải Ủy viên Bộ Chính Trị Đảng? Hay ông chỉ tưởng tượng cũng như những người dân trong nước mỗi lần có một sự cố thay đổi, họ ngóng cổ trông chờ. Nhưng mọi chuyện không hề thay đổi. Sống ở nước ngoài quá lâu, ông Liêm không mang tâm trạng “trông chờ” như những người trong nước. 35 năm rồi con người đã hóa đá, thế nhưng mọi thứ vẫn y sì.

Người dân Việt Nam đi suốt quảng đường một cách nhọc nhằng, nhiều rủi ro. Không có một cuộc chọn lựa trong cuộc sống, răm rắp tuân theo như một trại lính. Ba hồi Trung Quốc là anh em “môi hở răng lạnh”, thì người dân cũng nói theo “răng lạnh môi hở”. Ba hồi Trung Quốc là bọn “bành trướng Bắc kinh”, thì người dân cũng riu ríu “Bắc Kinh bành trướng”. Nhiều trò, nhiều kiểu, người dân ngao ngán quá. Họ tập cho con người ăn nói như vẹt, ai nói ngược lại thì búa rìu bổ lên đầu ngay. Ông Nguyễn Hữu Liêm có ăn nói ngược ngạo với những người tỵ nạn, thì cũng chẳng có ai làm gì được ông, cho nên ông tha hồ chọc giận. Ông không bị hình phạt, nhưng ông bị người đời chê cười cho cái ngớ ngẫn của ông. Người trí thức mà lãnh những gáo nước lạnh nầy nghĩ cũng buồn thật. Dù là người bình tỉnh nhất còn thấy chướng tai với những lập luận triết học ngô nghê như vậy, thì người không bình tỉnh phẩn nộ tới chừng nào.

Nhìn lại từ 1975 tới nay, ta chỉ thấy đường phố đông hơn, nhà cửa xây dựng nhiều hơn, đời sống dân chúng có đổi khác, có tiến bộ. Phải biết bây giờ đã 35 năm rồi, những gặt hái nho nhoi như vậy không đáng kể, so với tiến hóa chóng mặt của thế giới. Mức độ chênh lệch giữa thôn quê và thành thị quá xa, thu nhập của cán bộ và người dân quá khác biệt. Tham nhũng hoành hành lộng trời. Đất cát của người dân bị chiếm đoạt oan ức. Tôn giáo thì Tam Tòa, Bát Nhã thẳng tay trừng trị. Nhà nước dùng những phương tiện hạ cấp, côn đồ đối với những thành phần chống đối như nếm phân vào nhà, du đảng đành đập, đụng xe đến chết. Nghĩa là trên thế giới chưa có một chính phủ nào dùng những thủ đoạn đê hèn như vậy. Thế thì chúng ta trông chờ những gì? Khi mà nhà cầm quyền thanh toán nhân dân như là băng đảng, tồi tệ đến mức như vậy, thì chúng ta không thể trông chờ họ có thể đưa đất nước đến chỗ cực thịnh được.

Con đường bế tắc thế nhưng vẫn cứ đi. Chỉ có người dân kham khổ, những quyền lợi bị tước đoạt. Hé môi than vãn là mang tội chống đối nhà nước, sẽ lãnh những hình phạt nặng nề. Phần đông dân chúng phải cúi đầu. Bánh xe cứ lăn trên đường, sẳn sàng nghiền nát những chướng ngại. Lê Công Định, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung và thêm ai nữa thì cũng sẽ bị dạt qua hai bên đường để nhà cầm quyền thênh thang cất bước. Trong giới lãnh đạo ai cũng giàu sụ, nhà cao cửa rông, cho nên không ai dám thay đổi. Ai cũng bảo vệ chế độ một cách nghiêm ngặt, bảo vệ chiếc ghế vững chắc dù họ biết việc họ làm trái với ý dân. Nếu thuận với lòng dân  thì họ sẽ mất trắng, không vinh thân phì da được. Từ trên xuống dưới quyết bảo vệ cái thành trì nầy cho đến chết. Như vậy 35 năm nay đứng về mặt nhận thức chẳng có gì thay đổi cả./
Houston, Ngày 01 tháng 01 năm 2010

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: