Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • Thư viện

Archive for Tháng Sáu, 2009

NHẶT LẠI NHỮNG MẢNH VỤN

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 27, 2009

NHẶT LẠI
NHỮNG MẢNH VỤN

Phan Xuân Sinh

30 năm ngồi nhặt lại những mảnh vỡ, xếp lại cho thật hoàn chỉnh, nhưng cố gắng bao nhiêu vẫn không xóa mờ được những vết nứt. Tuy những tì vết nầy nó không còn đậm nét, không còn tách lìa như trước đây, thế nhưng nó vẫn còn những vạch chia cắt không hết được. Tôi tự hỏi với chính mình, tại sao cũng còn có một số người vẫn muốn  thu tay đấm vào những mãnh vỡ đó, cho nó tan nát thêm ra. ..

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

LỜI GIỚI THIỆU CỦA TRẦN DOÃN NHO

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 27, 2009

Vài suy nghĩ về
“Sống với thời quá vãng” của Phan Xuân Sinh.

Đây là tác phẩm thứ năm của Phan Xuan Sinh và là tác phẩm văn xuôi thứ hai của anh. Ba tập kia là ba tập thơ. Anh vốn là một người làm thơ và nhiều bài thơ của anh đã đi vào lòng độc giả với cái “chất” hiện thực chan hòa trong lối lý sự rất riêng của Phan Xuân Sinh.

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

Sống với thời quá vãng

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 27, 2009

svtqv

Posted in Sống với thời quá vãng | Leave a Comment »

Bơi trên dòng nước ngược

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 27, 2009

btrdng

Posted in Bơi trên dòng nước ngược | Leave a Comment »

Khi tình đang ru đời

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 27, 2009

ktdrd

Posted in Khi tình đang ru đời | Leave a Comment »

Đứng dưới trời đổ nát

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 27, 2009

ddtdn

Posted in Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

ĐỨNG DƯỚI TRỜI ĐỔ NÁT của Phan Xuân sinh

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 25, 2009

Đứng Dưới Trời Đổ Nát của Phan Xuân Sinh
Người viết: Nguyễn Mạnh Trinh

Có những giờ khắc, tôi buồn ghê gớm. Ă tuổi vừa bắt đầu già, và chớm hiểu lẽ mất còn của trời đất, bỗng dưng thấy đời vô vị. Mọi ngày như mọi ngày, với tôi, nhịp nhanh nhưng chậm rãi. Nhanh, như vòng quay cơm áo tối mặt, lầm lũi buổi sớm, mù mịt giấc chiều. Chậm rãi, như đời buồn tênh, cứ hoài hoài đánh một nhịp. Ngày tháng ấy, trí óc dường xơ cứng lại, và cuộc đời đông đặc trong một môi trường thiếu dưỡng khí, đè nặng, ngạt thở…

Đọc tiếp »

Posted in Nhận Xét và Phê Bình, Uncategorized | Leave a Comment »

Đi Giữa Cơn Thịnh nộ

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 25, 2009

Đi Giữa Cơn Thịnh Nộ

Phan xuân Sinh

buổi chiều
đứng bên nầy vịnh San Francisco
nhìn qua bên kia Thái Bình Dương
chào Sài Gòn buổi sáng.

bản tin chiều nay tim ta ngưng đập
Sài Gòn đêm qua mất ngủ
bạn bè ta đã thức trắng đêm
ta giật thót
một bản tin bình thường, như những bản tin
sao nó khuấy động lòng ta không ít
cầu Cần Thơ
sập
ta nghe như ai đấm vào mặt mình
bằng cú knock-out đo ván
tim ta ngừng đập
đôi mắt đứng tròng
một chiếc cầu ta chưa thể hình dung
sao ta vẫn thấy đâu đây đầy ảo vọng
chiếc cầu chưa làm xong đã hỏng
trách nhiệm về ai?
không,
không có ai nhận được chuyện nầy
vì trách nhiệm không thể làm người ta sống lại
lương tâm?
cũng không
làm gì có lương tâm ở đây
nếu có lương tâm thì không gây nên thảm họa
chỉ có những con người
không tim không óc
coi thường mạng sống nhân dân
xi măng, sắt thép
chảy đi đâu?
để những khối bê-tông rệu rã
người dân vô tội
lãnh nguyên hậu quả
những con người chết trong tức tưởi âm thầm
tiếng kêu trời vang dội Cửu Long
nước mắt chảy thành dòng theo sông ra biển

Sài Gòn của ta âm thầm đang khóc
những con người cúi đầu câm lặng
đi dưới cơn mưa
đi giữa cơn thịnh nộ

Sài Gòn chuyển mình
bên nầy ta rúng động
huống chi Sài Gòn đang trăn trở cơn đau
lòng ta không sao yên nghỉ
ta muốn gào lên
để cùng Sài Gòn nhỏ lệ
để tiễn đưa những oan hồn ra đi
có triệu triệu người nghiêng mình thật thấp
những người anh em cùng máu thịt
ngó về Sài Gòn – Cần Thơ không chớp mắt
chỉ biết chắp tay nguyện cầu

Dallas, tháng 10/07

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

PHAN XUÂN SINH, Phạm Thái cô đơn giữa thời đại chúng ta

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 24, 2009

PHAN XUÂN SINH, Phạm Thái cô đơn giữa thời đại chúng ta
» Tác giả: Tuệ Chương Hoàng Long Hải

1. PHAN XUÂN SINH, Phạm Thái cô đơn giữa thời đại chúng ta

Các nhà phê bình văn học, thường khi phân tích, phê bình sự nghiệp một tác giả, ngoài việc đào sâu về mặt học vấn tư tưởng cũng như cuộc đời của văn thi gia, họ còn nghiên cứu một vấn đề quan trọng khác là hoàn cảnh gia đình, xã hội để biết thêm những nét tương quan giữa con người và xã hội rất thường có tác động sâu sắc đến tâm lý, tư tưởng cũng như hành trạng văn thi nhân…

Đọc tiếp »

Posted in Nhận Xét và Phê Bình | Leave a Comment »

Đêm

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 8, 2009

đêm

*phan xuân sinh

đêm của những ngụp lặng chìm sâu xác thịt
những đôi mắt trũng sâu lềnh bềnh háo hức
của bàn tay sục sạo mò mẫm
tìm nhau
những cặp môi quện lại
của phi thuyền con thoi ráp nối
đêm của tiếng rên vỡ òa
va chạm nhau
nổ tung như pháo bông ngày hội

đêm của những tình nhân
nuốt lấy nhau như nguyệt thực
những cọng cỏ chết dí
dưới lực đè nóng hổi xác thân
giọt cường toan cháy rụi hầm hầm
tiếng rên vỡ òa nảo tạng nguyên nhung
thần linh trố mắt thất kinh
để những hồn ma mở hội
làm tình
giữa thiên hà cuộn tròn nghiêng ngã

đêm không còn thấy nhau ngại ngùng
sau cuộc tình đẩm mùi phản phúc
những cọ sát còn đọng rần rần da thịt
như một vết cứa
hành hình của người nghiện ngập
đêm của những cuộc lữ hành
miệt mài tìm kiếm
dung nhan trần trụi
đêm của anh và em
vô tận

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Lòng Nhau Là Chỗ Để

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

Lòng nhau là chỗ để…
tặng Phan Xuân Sinh

Thơ Hà Nguyên Dũng

Mười lăm năm ngậm ngải
Ngải tụ thành vần thơ
Bạn vội quày trở lại
Quê hương để cửa chờ

”Bơi trên dòng nước ngược”
Bạn cặp bến quê hương
Như thỏa lòng mong ước
Lòng như thôi đoạn trường !

Lòng người như chiếu trải
Xúm nhau ngồi nhỏ to
Ngó nhau lòng se lại
Tóc lên màu khói – tro !

Bạn khui lòng, nghiêng rót
Thơ – chất rượu lòng mình
Đến không còn một giọt
Bạn đã tận-hiến-tình !

Làm sao ta buồn được
”Khi tình đang ru đời” !
Khi lòng ta  say khướt
”Chén rượu mời người” ơi !

Mai sau dù góc bể
Ta dù khuất ngày đêm
Lòng nhau là chỗ để
Trùng lai ! Lại say mèm !

Sài Gòn tối 4.3.2008

(những câu trong ngoặc kép là tựa sách Phan Xuân Sinh)

thơ hà nguyên dũng

Posted in Văn thơ bầu bạn | Leave a Comment »

GẶP BẠN – Thơ Hạ Đình Thao

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

GẶP BẠN
Tặng PXS

Thơ của Hạ Đình Thao

Đã lâu lắm rồi không gặp bạn
Lòng bỗng mừng như đứa bé được quà
Những kỷ niệm,những vui buồn một thuở
Chợt hiện về như mới bữa hôm qua

Mời nâng chén mừng nhau thêm một tuổi
Ta trời Đông, người tận cõi trời Tây
Đời hữu hạn,Đã đến hồi phút cuối
Xin mừng nhau còn sống tới hôm nay

Bạn xa quê,ta cũng xa quê
Ba mươi năm thèm một lần về
Mãi chuyện áo cơm đành cúi mặt
Làm người thất thổ, nhớ thương quê!

Ta ở Miền Nam cứ dặn lòng
Cho dù năm,bảy núi và sông
Phải về thăm lai quê hương cũ
Ơi Quảng nam ơi ! Lòng nhủ lòng

Chợt nhớ ngày xưa ở Phố Hàn
Bạn bè dăm đứa sống lang thang
Những Trung,Vinh,Kiểu…và ta nữa
Quây quần nhà bạn quá thân thương

Đã mấy mươi năm rồi lưu lạc ?
Hình như bốn chục – Ồ có dư
Bảo sao trẻ mãi mà không bạc ?!
Rượu mừng chưa hết,nỡ say ư ?

Qua xuân chắc bạn về bên ấy
Ta ở bên này mong nhớ mong
Năm,ba năm nữa khi về lại
Mộ chừng xanh cỏ ! Biết đâu không ?!

Hạ Đình Thao

Posted in Văn thơ bầu bạn | Leave a Comment »

Sài Gòn Của Ta

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

sài gòn của ta

Phan Xuân Sinh

hàng ngàn,
hàng ngàn xe lao vào …bụi
không ngớt tiếng còi
không ngớt chen lấn
không ngớt lời chưởi rủa
những cái không ngớt làm nên sài gòn tức tưởi
chìm dưới lớp bụi mù
và thở
sài gòn vẫn hồn nhiên
tươi tắng
sáng cà phê
bàn chuyện đá banh
chiều nhào vô quán nhậu
bàn chuyện chính trị
(mà không có ai dám làm chính trị)
tối say sỉn
chạy xe bạt mạng

sài gòn của ta như thế đó.
rất can đảm nói cười
nhậu tới bến, nhậu xả láng, nhậu bất cần thân thể
rất lịch sự nhìn mấy em
hở ngực, hở rốn, hở đít…
lạng xe trên đường phố
rất thản nhiên đứng đái như chỗ không người
làm tình giữa công viên xem như phòng ngủ
hôn nhau trên xe honda
chích xì-ke ở toilette công cộng
“lắc” ở vũ trường
chơi nổi như các đại gia thời hội nhập

sài gòn của ta
vẫn “thanh lịch trong thành phố”
vẫn“an toàn trên xa lộ”

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Sống Trong Lòng Chiến Tranh

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

sống trong lòng chiến tranh

thơ Phan xuân Sinh

khi đất nước  dầu sôi lửa bỏng
lòng người riệu rã
những tiếng kêu thất thanh
giao động đất trời
chúng ta chỉ là những que củi
được ném vào lò lửa khổng lồ
chiến tranh
như những con thiêu thân
vùi thây trong biển máu
phụng sự cho những hận thù, dối trá
những tị hiềm nhỏ nhoi, những con người tim đá
đứng trên đầu nhân dân
hô hoán
chỉ biết tranh dành
đoạt lợi
chẳng kể chi đất nước rách tan

ta,
một thằng thư sinh mặt còn non chẹt
bước vào cuộc chiến
ngơ ngác như con nai tơ
bình thản như người nông phu sáng dậy ra đồng
tự tin như người công nhân bước vào nhà máy
chiến tranh không đơn giản như vậy
chiến tranh lại dạy cho ta
hận thù và dối dang
ta còm lưng khiên những thứ viễn vông
chất đầy đầu óc
còn đôi mắt
như kẻ mù lòa
trái tim thì nóng rang khói lửa
theo nhịp độ chiến tranh leo thang
chiến tranh còn mang nhiều khả năng chế ngự
các ước mơ biến mất
mọi hy vọng tiêu tan
trong lòng sôi sục hờn căm
của một loại thú hoang say máu.
đôi tay chỉ biết bóp cò nhả đạn
nếu không, ta sẽ bị anh em bên kia bắn bỏ
chỉ có một con đường, không chọn lựa
ngụp lặn trong mù mịt chiến tranh

ngày cứ thế trôi đi
buổi sáng tảo thanh
buổi chiều phòng ngự
buổi tối kích đêm
một ngày khói lửa triền miên
ụp lên đầu người lính trận
tình yêu không còn chổ đứng
chỉ có nước mắt khóc cho bạn bè nằm xuống
chỉ có những giọt mồ hôi vượt suối băng rừng
chỉ còn nhọc nhằn đeo mãi trên lưng
chỉ còn đợi tới phiên mình tử trận
người lính Việt Nam nhỏ nhoi thấp hèn
miệng câm như hến
u uất đè trên thân phận
oán hờn đầy trong đôi mắt điêu linh

những chờ mong của mẹ hằng đêm
đến bàn thờ cầu xin trời phật
đôi mắt vợ hiền vò võ đêm ngày
như theo từng bước chân người ngoài mặt trận

các anh em của ta
tay súng đôi khi run lên
lòng đôi khi chùng xuống
chờ ngày hòa bình đến
dài cổ vẫn chẳng thấy đâu
tất cả đều ngoảnh mặt làm ngơ
tất cả đều quay lưng chổ khác
chúa phật lặng câm
thần linh trốn chạy
trên đầu ta mưa sa tối mặt
những đêm kinh hoàng, những ngày thất tán
những trận động kinh liên hồi thất đảm
cứ hối hả trút xuống đầu anh em
ôi, những ngày sống với chiến tranh
là những ngày sống trong địa ngục

các anh em của ta
những người ngoài mặt trận
cứ vui, cứ sống
cứ ăn, cứ thở
không việc gì phải lo, không việc gì phải sợ
sống chết số trời, kêu ai nấy dạ
mà có lỡ tới phiên mình cũng vui vẻ ra đi
sẽ được “Tổ Quốc Ghi Ơn”
trên nắp quan tài được phủ cờ vàng
(cho khỏi lộn màu cờ đỏ bên kia chiến tuyến)
nghe quân nhạc rôm rả thổi kèn truy điệu
thấy bà con đến nhà phúng điếu
có thể được chôn ở nghĩa trang quân đội
đêm đêm nhìn tượng “Thương Tiếc” ngồi suy tư
không sợ cô đơn vì chung quanh có chúng bạn
cùng màu cờ sắc áo như mình
hỡi người lính miền Nam
đừng tiếc thân, vì tất cả đã sẳn sàng
có người chăm lo hậu sự
có nhà thờ đưa người về với chúa
có chùa đưa người đến tây phương

ta cũng có người yêu
để mỗi lần về phép đưa nhau dạo phố
người yêu ta bé nhỏ
làm sao em hiểu được
nỗi buồn đục khoắt trong ta
nên không nói được với em lời tự tình tha thiết
vì mỗi lần hôn nhau, ta thấy mình dối gian
ta không nói được
cái chết đang rập rình
như quả táo trong vườn sắp rụng
nỗi khổ của người ra mặt trận
đang đứng giữa lằn ranh tử sinh
ta không muốn em sớm trở thành quả phụ
đầu đội khăn sô đi nhận xác chồng
ta muốn em mãi là người tình
mãi mãi là người tình
đến khi ta nhắm mắt.
nhưng nào em đâu có biết
những nghịch lý của cuộc đời
dạy cho ta lặng thinh khi đối mặt
chiến tranh ngùn ngụt lan nhanh
ta có thể may mắn nhiều lần thoát chết
nhưng cũng sẽ có một lần
chỉ một lần thôi, ai biết được
đủ giủ sổ cuộc đời.

ta sống trong lòng chiến tranh
ngao ngán, ê chề
làm sao thắng được khi lòng người bất định
hỡi những người anh em bên kia
sao hăng quá?

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Dự đám Giỗ Nhà Thơ Vũ Hữu Định

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

đi dự đám giỗ
nhà thơ Vũ Hữu Định tại Đà Nẵng
(16 tháng giêng, mậu tý – 2008)*

Phan Xuân Sinh

nghe ông khi xưa chết vì say
ngày giỗ ông, ghé qua (bưng rượu tới)
ta cảm ông như người tri kỷ
mời ông một chung để tỏ lòng thành

thơ ông xưa nay, đã lừng danh
cơm áo, chẳng làm nên tích sự
sống bạt mạng coi đời nhỏ bé
cái văn chương mới đáng ngàn cân

ông chọn cho mình một chỗ dấn thân
như “người khách lạ đi lên đi xuống”**
thơ và rượu nổi đình nổi đám
hai thứ nầy, nó quật ông quay

trên bàn rượu ngất ngưởng cơn say
đời khiến ông trầm trầy trầm trật
vẫn cố tật chiều say tối xỉn
đắm mình sâu qua mấy cuộc chơi

câu thơ ông trăn trở với đời
có chút gì như lời gửi gắm
ta cũng như ông nhìn quanh ngán ngẫm
ông chết vì say, ta lụy vì tình

mấy đứa làm thơ coi nhẹ hiển vinh
tình với rượu toàn đồ bá láp
vẫn cứ nhào vô đưa đầu chịu trận
mới hay mình làm con thiêu thân

hơn ba chục năm quê cũ dừng chân
ta thấy thấm một đời lưu lạc
trể mất không cùng ông đối ẩm
tìm đâu ra người trải chiếu cụng ly?

khấp đầu lạy ông từ tạ ra đi
ta kẻ vong thân nặng lòng cố xứ
như ngựa Hồ quay đầu nghoảnh lại
ôm lòng đau nỗi nhớ cố hương

ông yên vị một giấc nghê thường
giũ áo một đời thơ mãn hạn
chén rượu, cây hương, xin ông thưởng lảm
có hiển linh, nhận chút lòng nầy

Đà nẵng, 23-02-2008

* Cùng đi dự đám giỗ tại Đà Nẵng với các nhà thơ: Nguyễn Đốc, Phạm Ngọc Lư, và họa sĩ Xuân Sơn.
** Câu thơ của Vũ Hữu Định

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Gặp Lại Người Xưa

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

gặp lại người xưa
tăng S…

Phan Xuân Sinh

em đến thăm, như người khách lạ
e ngại rụt rè của thủa xưa xa
ta thì cứ ấp a ấp úng
hơn bốn chục năm, nhân ngãi như “tình già”

ta chẳng có cái đuôi khi liếc mắt
như cụ Phan Khôi trong đêm mưa
chỉ ngậm ngùi một thời trôi mất
tình nằm yên, tình lung linh sao khuya

hai đứa cứ bạt ngàn theo cơm áo
em tất bật hiu hắt chuyện chồng con
ta quần quật xứ người lận đận
những buồn vui theo vận mệnh sống còn

khi rời xa, tưởng chừng như chết mất
mà bốn chục năm sau cứ y nguyên
vẫn sống, vẫn ăn và vẫn ngủ
đời cứ trôi dù sóng vỗ mạng thuyền

nhìn nhau “hai mái đầu đã bạc”*
da nhăn nheo tàn phá dung nhan
chỉ còn nhau long lanh đôi mắt
nằm bên trong “đôi kính lão”, thời gian

còn lại cái gì cho ngày xưa ấy
vẫn giữ cho nhau bằng một tấm lòng
ta làm thân bọt bèo trôi dạt
về đây như nước gặp bến sông

cám ơn em, ân tình kia đã cũ
vẫn dậy lên một chút mùi hương
vẫn thấy lòng vui theo biến động
dù trong ta ngăn cách như “sông tương”

ngày về lại Đà Nẵng, 11-2-2008

Phan xuân Sinh

* thơ “Tình Già” của Phan Khôi

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Xin Đừng Hỏi

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

xin đừng hỏi

Phan Xuân Sinh

ngồi trên đồi cao, gió lồng lộng rít qua
ngọn cuồng phong xoáy tối mày tối mặt
ôi đời lính vờn quanh sống chết
chỉ mơ ngày về giũ áo phong sương

mơ một ngày thật sự bình thường
thong thả cùng em đi bát phố
cái mơ đơn thuần sao quá khó
còn hơn người xưa đội đá vá trời

ta chờ hòa bình cũng muốn hụt hơi
giống như em đang chờ ngày cưới
hình như chờ mong nằm ngoài tay với
của những người vò võ thâu đêm

ở đây mỗi ngày chẳng có bình yên
súng đạn hăm he, giết người hàng loạt
mạng sống của ta.Thôi đành phó thác
cái hên xui nằm giữa số phần

những thằng lính như kiếp thiêu thân
cứ cắm đầu nhào vô biển lửa
thì xin em đừng bao giờ hỏi
khi nào về dạo phố cùng em

Núi Quế , 28.02.1972

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Điểm Danh

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

điểm danh

Phan Xuân Sinh

sáng thức dậy, biết mình còn sống
đêm qua pháo cứ dội liên hồi
mẹ kiếp, sống giữa triền sinh tử
thân mỏng manh như sợi tơ trời

chạy ra ngoài đánh răng rửa mặt
nén bóp chân tay, còn dính thân người
nhìn thấy anh em trong hầm trú ẩn
nghe lao xao chen lẫn tiếng cười

hãy ăn uống vui đùa thỏa thích
chiến tranh nầy như một một cuộc chơi
có lo lắm cũng không sao tránh được
có vùi thây cũng chỉ tại số trời

thôi ta cũng phải làm phận sự
gọi máy cho đại bàng báo cáo điểm danh
mấy chục thằng vẫn còn khiển dụng
mấy chục thằng còn sống nhăn răng

Núi Quế tháng 2/1972

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Đứng Bên Bờ Sông Cẩm Hà

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

dứng trên bến đò Cẩm Hà

Phan Xuân Sinh

cũng dòng sông nầy, trôi qua tuổi nhỏ
trên bến sông đứng đợi đò sang
ta mơ cầm cờ lau phất trận
ta mơ làm người tuổi nhỏ anh hùng

bây giờ đứng đây nhìn dòng sông chảy
nhìn quê ta chìm dưới tầm đạn bay
nhìn anh em đánh nhau trối chết
dành dựt nhau tấc đất quê hương nầy

anh hùng mà chi giũa thời mạt vận
giữa cái thời huynh đệ tương tàn
súng ống thay cho lời tình tự
đạn, pháo. Thay cho tiếng thì thâm

ta thấy dòng sông sôi lên uất ức
ta thấy ta ngập mặt tủi hờn
ta đứng bên nầy sông. Bất lực
nhìn bên kia ủ rủ. Người thân

01/5/1972

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Khúc Ca Lạc Dương

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

khúc ca lạc dương

Phan Xuân Sinh

khi xưa ta cũng hào hoa
khi xưa em cũng mặng mà tiểu thơ
xênh xang xiêm áo trông chờ
tóc che mắt ngọc bên bờ Lạc Dương
mà nay tráng sĩ cùng đường
chống gươm nghe khúc cung thương gảy hoài
đêm vò vỏ nhìn trăng soi
nửa em ôm ấp, nửa ngoài nhạn môn
trông chờ nhạt lớp phấn son
bóng ai qua ải bụi còn chân mây
dựa lưng vách, mái hiên tây
mắt mòn mỏi đợi những ngày xót xa

người chinh phu biệt quan hà
buồn trăng thiếu phụ mắt nhòa lệ tuông.

Tổng Y Viện Duy Tân 15/6/1972

Posted in THƠ MỚI | Leave a Comment »

Bai Ca Người Lính Già Thất Trận

Posted by phanxuansinh trên Tháng Sáu 4, 2009

bài ca người thất trận
*phan xuân sinh

hãy im lặng
người lính già thất trận

khi mắt đã mờ, chân đã mõi
chiếc áo trận te tua
đôi giày saut mục nát
không còn sức hứng chịu cuộc thư hùng
trên trận mạc
thì hãy ngồi yên
để những thấm đau,
đục khoắt trong tim óc
như ta đả lảnh nguyên
viên đạn ghim ngay lồng ngực
của ngày tàn cuộc binh đao

hãy im lặng
người lính già thất trận

thanh gươm cùn hoen rỉ
cây súng cũ bể nòng
thân xiu tán muôn nơi
đất trời còn tủi nhục
lắng nghe
những oan hồn u khuất
những nấm mồ hoang
mọc lên giữa cánh đồng bát ngát
nhìn vành khăn sô tức tưởi trên đầu chạy loạn
của một thời mang mặt nạ nhiểu nhương
thì hãy ngồi yên
để lòng mình lắng xuống

hãy im lặng
người lính già thất trận

hãy tự mình xóa đi
những thành trì kiên cố
dựng giữa lòng người
để tìm lại chính ta
những con người bất khuất
dù ta đã từng ngã gục
phải gượng đứng dậy thẳng người

hãy im lặng
người lính già thất trận

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »