Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • Sol Duc Falls

    Back to forest

    Prairie Falcon 2016

    Starry night

    It was snowing !

    Northern Flicker (Intergrade)

    Northern Pintail descent

    It's as Easy as 1-2-3

    Dolls clinic.

    Superstition Mountains

    More Photos
  • Lưu trữ

Phan Xuân Sinh Về Thơ, Nhận Xét Bởi Nguyễn Đình Toàn

Posted by phanxuansinh on Tháng Năm 30, 2009

PHAN XUÂN SINH

*Người viết Nguyễn Đình Toàn

Được biết tác giả Phan Xuân Sinh mồ côi mẹ từ lúc con nhỏ. Ông sống với cha trong cảnh hiu quạnh gà trống nuôi con. Ông trưởng thành vào lúc cuộc chiến Việt Nam bước vào giai đoạn thảm khốc nhất. Và cũng như hầu hết các thanh niên cùng lứa tuổi Phan Xuân Sinh không còn sự lựa chọn nào khác là vào lính. Nhập ngũ được vài năm, mới 24 tuổi, chiến tranh lấy đi của ông bàn chân phải.

Cái mà người ta gọi là định mệnh có nhiều khi quá khắc khe với một số người và dành sự may mắn cho một số người khác.
Rủi ro như vậy, lại là người có sẵn một tâm hồn thơ, dĩ nhiên Phan Xuân Sinh sẽ trút tâm sự vào thơ thôi.
Có người dùng dao khắc thơ mình trên đá..
Có kẻ vịn vào câu thơ mà đứng lên
(Phùng Quán)
Thơ Phan Xuân Sinh không có cái mạnh mẽ ấy, dù có lúc ông so sánh hoàn cảnh của mình với Ngũ Tử Tư:

Ngài vượt qua cửa ải thoát thân
Ta cũng trốn chạy năm lần bảy lượt
Cái nguy của ta ngài đâu sánh được
Rừng thẳm bể sâu tan xác như chơi

Thơ của Phan Xuân Sinh là những dòng tâm sự. Ông nói với mình, với bạn bè, với cố hương, với người xưa, với người bạn đời của mình.

Trong bài “Gặp lại bạn ta” (trang 64) Phan Xuân Sinh viết:

Cũng quẩn quanh mấy thằng lưu lạc
sớm chiều nghề ngỗng chẳng hơn ai
trong lòng lịm tắt bao chí lớn
đêm về se sắt tiếng thở dài

Vẫn biết thế. Sao mắt ta cay xé
cố cầm lòng nhắc nhở từng tên
bạn ta. Kẻ đầu non cuối chợ
đứa mất đứa còn đâu dễ gì quân

Chén rượu đượm chút tình thân cũ
ta thấy đời đang dậy mùi hương
nhìn nhau hai đứa đâu còn trẻ
mái đầu điểm bạc tóc pha sương

Chén rượu Phan Xuân Sinh uống với bạn bè trong cuộc gặp gỡ có cái gì đó tựa như được rót ra từ chút tình còn sót trong lòng, chắt ra từ cái tình người xưa để lại, cái chết bỏ qua, cái vui chẳng trọn, cái buồn muốn xóa, cái còn, cái mất, hình như không phân biệt được:

Uống đi cùng bạn uống đi
Lênh đênh ngày tháng, mấy khi xum vầy
Uống cho lòng ấm đêm nay
Tình suông suốt kiếp thả say một giờ
Có đôi trong cõi mơ hồ
Họa khuây dĩ vãng, bớt ngờ tương lai
Thời gian họa có bớt dài
Không gian họa rút trong vài tấc ly
(Những câu thơ nầy, Nguyễn Đình Toàn không ghi xuất xứ)

Sau đây là những dòng Phan Xuân Sinh nói với những người cùng trôi giạt nơi xứ người sau biến cố 75:

Còm lưng, đẩy cổ xe thấm mệt
từ Phương Đông ì ạch tới đây
mấy ngàn năm văn vật chất đầy
cũng đành bỏ bên lề Quý quốc

Bước qua đay. Mặt mày xanh ngắt
thịt da còn bám chặt phèn nâu
lên con tàu chẳng biết về đâu
với những đường thênh thang xa thẳm

Mắt nhắm. Mà thấy còn chóng mặt
chữ nghĩa xứ người vật vãa từng cơn
có vội vàng cũng thành đứa chậm chân
giữa phố lạ bơ vơ ngờ nghệch

Có thể nói không có điều gì mới lạ trong thơ Phan Xuân Sinh.

Nhưng những điều ông nhắc lại trong thơ tựa như những vết-thương cố-hương  chúng ta mang trong lòng, vẫn còn chảy máu mỗi khi chạm tới, nên tự nó vẫn mới, vì, dù Phan Xuân Sinh có nói gì chăng nữa, nó cũng xuất phát tự nỗi đau đớn ấy:

Bạn kể đời bao năm lưu lạc
ta kể đời ngày tháng tù đày
tha phương hồ dễ người tri kỷ
gặp lại nhau chừ ta phải say

Chén rượu đượm chút tình thân cũ
ta thấy đời đang dậy mùi hương
nhìn nhau hai đứa đâu còn trẻ
mái đầu điểm bạc tóc pha sương

Ôi cái thuở của mấy thằng phiêu bạt
nhớ làm chi ba cái chuyện tử sinh
nó nhỏ nhoi như đầu tăm ngọn cỏ
của một thời trai. Sông núi đao binh

Và sau đây là những lời Phan Xuân Sinh bày tỏ cùng quê nhà:

Giờ đây. Lòng se sắt lạnh
nhớ phố nhớ người. Đôi mắt long lanh
bên trời xa bên đời hiu quạnh
chim lạc bầy, chim mỏi cánh tình quanh.

Những câu thơ cảm động nhất của Phan Xuân Sinh là những câu ông nói với người bạn đời của mình, từ cái buổi ông nhìn xuống vết thương đã cắt một mảnh thân thể của mình:

Ta mệt lả mắt mờ chân mỏi
những lằn roi hằn nỗi đọa đày
em chia sớt cơn đau cùng khó
lời em như mật rót bên tai

Cúi xuống nhìn lại mình băng hoại
xót thương thay mầm sống rã rời
em vì ta lao mình cứu rỗi
trải lòng ra phơi giữa đất trời
*

Cám ơn em, cám ơn đời
Tình sau, nghĩa trước. Một trời bao dung
giữa bấy nhiêu cái khốn cùng
còn cho nhau chút thủy chung giữ mình

Như thế chúng ta có thể hiểu thế nầy: Phan Xuân Sinh không vịn vào thơ để đứng lên. Thơ của ông là để tạ ơn những chỗ vịn, đó là: tình yêu quê hương, bằng hữu va người bạn đời của ông, những gì đã giúp ông đứng lên dưới trời đổ nát./
Nguyễn Đình Toàn
(Trong tập “Bông Hồng Tạ Ơn” tập 2)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: