Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • Sol Duc Falls

    Back to forest

    Prairie Falcon 2016

    Starry night

    It was snowing !

    Northern Flicker (Intergrade)

    Northern Pintail descent

    It's as Easy as 1-2-3

    Dolls clinic.

    Superstition Mountains

    More Photos
  • Lưu trữ

Phan Xuân Sinh, Nhận Xét Bởi Trần Yên Hoà

Posted by phanxuansinh on Tháng Năm 30, 2009

Câu chuyện Văn Chương

Trần Yên Hòa

PHAN XUÂN SINH
“ĐỨNG DƯỚI TRỜI ĐỔ NÁT”

Tôi gặp Phan Xuân Sinh trong dịp anh về Nam California để  ra mắt sách tập thơ Đứng Dưới Trời Đổ Nát. Lần này có ba tác giả được giới thiệu là Hoàng Lộc với tập thơ Qua Mấy Trời Sương Mưa, Lâm Chương với tập truyện Đi Giữa Bầy Thú Dữ , còn Phan Xuân Sinh vơiù tập thơ Đứng Dưới Trời Đổ Nát. Buổi giới thiệu do Hội Văn Học Nghệ Thuật Quảng Nam Đà Nẵng đứng ra tổ chức.

Phan Xuân Sinh và Lâm Chương ở một tiểu bang rất xa, tiểu bang Massachuschetts thuộc miền đông Hoa Kỳ. Khi chương trình giới thiệu sách sắp bắt đầu thì Lâm Chương mới tới phi trường, anh em phải cho người đi đón, còn Phan Xuân Sinh và Hoàng Lộc thì đã đến ngày hôm qua  Điều đó cũng nói lên sự cố gắng của các tác giả đã sống hết lòng với đứa con tinh thần của mình, vì ở rất xa mà cũng đến được theo lời mời của nhà thơ Thái Tú Hạp.

Phan Xuân Sinh là Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Công Hòa, tốt nghiệp trường Bộ Binh Thủ Đức. mang cấp bậc Thiếu Úy, phục vụ tại  Trung Đoàn 51 Bộ Binh, một trung đoàn biệt lập đóng tại Quảng Nam, trách nhiệm vùng Thường Đức, Quế Sơn… Năm 1972, Phan Xuân Sinh là sĩ quan chỉ huy tác chiến, trong một lần chạm địch, anh bị thương, mất một bàn chân phải ngay trên quê hương anh, Quảng Nam Đà Nẵng. Sau đó, anh được giải ngũ và trải qua nhiều nghề…như lời một bản nhạc …Người về nay đã cụt chân.
“Đứng Dưới Trời Đổ Nát là tập thơ thứ hai của Phan Xuân Sinh, tập trước là  Chén Rượu Mời Người (in chung với Cung Ngữ) và sau này anh có một tập truyện nữa là “Bơi Trên Dòng Nước Ngược”.

Đứng Dưới Trời Đổ Nát theo lời giới thiệu của nhà văn Trần Doãn Nho như sau:
“Hơi thơ của Phan Xuân Sinh lạ, ngang tàn mà u uất, cuồng ngạo mà xót xa, sâu mà chân chất. Trong cuộc rượu đọc lên nghe nghèn nghèïn, tưng tức và cảm giác như muối xác vào lòng.”

UỐNG RƯỢU VỚI NGƯỜI LÍNH BẮC PHƯƠNG

Hãy rót cho ta thêm cốc nữa đi
Ngồi với bạn hôm nay làm ta hứng chí
Chuyện ngày mai có chi đáng kể
Dẹp nó đi cho khỏi bận tâm

Thằng lính nào mà không rét lúc ra quân
Khi xung trận mà không té đái
Ta cũng có người yêu nhỏ dại
Mỏi mắt trông chờ song cửa quê nhà

Chuyện sống chết căn bệnh trầm kha
Đâu dễ gì thoát vòng sinh mệnh
Những thằng lính thời nay không mang thù hận
Bạn hay thù chẳng có một lằn ranh

Thôi hãy uống. Mọi chuyện bỏ lại sau
Nếu có thể ta gay thêm cuộc nhậu
Bày làm chi trò chơi xương máu
Để đôi bên mang mầm mống hận thù

Người yêu của bạn ở ngoài phương Bắc
Giờ này đang hối hả tránh bom
Hay thẫn thờ dõi mắt vào Nam
Để chờ người yêu mình trở thành liệt sĩ

Rồi cũng sẽ quên như bao điều suy nghĩ
Tình yêu như một điểm trang

Uống với bạn hôm nay ta phải thật say
Để không phải còn nhìn nhau hận thù ngun ngút

(những ngày đầu xuân 1972)

Bài thơ này Phan Xuân Sinh làm năm 1972, lúc đó Phan Xuân Sinh chưa bị thương, tình cảm anh thật đôn hậu và nhân bản quá. Chính những người lính bắc phương này đã vào miền Nam, đem kinh hoàng cho người dân miền Nam đang yên lành, thanh bình. Nhưng Phan Xuân đã hiểu ra, kẻ thù chính không phải là những anh lính bị ép buộc đi B phải “sinh bắc tử nam“ này, mà kẻ thù chính là bọn cộng sản chóp bu trong Bộ Chính Trị, những người lính bắc phương chỉ là một con chốt thí trong bàn cờ chính trị mà thôi, thì làm sao không mở lòng ra với họ.

Đọc bài thơ của Phan Xuân Sinh, tôi lại nhớ đến tâm tình của những người lính bắc phương đã trông thấy gì ở miền nam, khi vào miền nam mang danh “giải phóng”:
“Vào nơi đây tuy đất trời xa lạ
Nhưng miền Nam cũng cùng một quê hương
Vẫn bóng dừa xanh, vẫn khói lam chiều
Con trâu về chuồng, tiếng tiêu gợi nhớ
Đã qua buổi ban đầu bở ngỡ
Còn nhìn ra nào giải phóng gì đâu?
Buổi chợ đông vui, đồng lúa xanh màu

Giọng thơ của Phan Xuân Sinh hào sãng, trong thơ anh có chút ngậm ngùi, cay đắng. Anh nhìn về chính anh với những người xưa trong cổ sử. Nhà thơ Quan Dương đã cho một nhận xét như sau:
“Phan Xuân Sinh đã dùng ngôn ngữ thơ để nhìn ngắm chính bản thân mình, đang tận tuyệt trong sự bủa vây của cuộc sống nội tâm đầy trầm uất và hoài vọng.”
HẦU CHUYỆN CÙNG NGŨ TỬ TƯ

Ta cũng bạc đầu sao chẳng ra chi
Ngài bạc đầu làm nên việc lớn
Thay dạng đổi hình như chuyện giỡn
Mà danh ngài lưu mãi ngàn năm

Ngài vượt qua cửa ải thoát thân
Ta cũng trồn chạy năm lần bảy lượt
Cái nguy của ta ngài đâu sánh được
Rừng thẳm bể sâu tan tác như chơi

Ta mạt kiếp kẻ bất phùng thời
Sống chết chỉ đường tơ kẻ tóc
Thân rời rã hồn xiêu phách lạc
Mê man mù mịt kẻ đi về

Chí lớn của ngài thiên cổ chi mê
Làm rạng danh một thời hoạn lộ
Đầu bạc đã trả xong món nợ
Còn ta thẹn mặt với cố hương

Nghĩ lại mình là đứa cùng đường
Làm sao đây với trí cùn lực mỏi
Tìm đâu, tìm đâu ra minh chúa
Giữa bến mê xã tắc loạn cuồng

Thời nhiểu nhương chim lạc chim hồng
Cũng đành phải bỏ trời xếp cánh
Người với ta cùng quê người đất lạ
Ta hư cả đời ngài đã thành danh

Phan Xuân Sinh là một người lính trận, chất lính trong thơ anh vẫn ngang tàng, vẫn ngạo mạn. Nhưng trong thơ anh cái lãng mạn vẫn tràn đầy, nằm trong hầm lô cốt canh giữ giặc, anh vẫn rung động với tiếng chim hót.
Nằm trong hầm lắng nghe chim hót
Mà tưởng mình đang sống thái bình
Tiếng súng. Tiếng chim. Nghe buồn lạ
Vây quanh ta giữa chốn đao binh

Chắc bây giờ em vừa bát phố
Đang ung dung trau chuốt sắc hương
Tìm phấn son thay đôi giày mới
Thong thả dạo quanh những đoạn đường

Ta vẫn nằm trên đồi gió  thổi
Chim hót ban ngày, pháo dội ban đêm
Em cứ chạy theo từng mốùt mới
Còn ta, uống rượu đế tìm quên

Lục Bát Với Phan Xuân Sinh

Với lục bát, Phan Xuân Sinh có nhưng bài thơ rất lạ, cách dùng chữ của anh là một cách tân trong nghệ thuật ngôn ngữ, làm cho bài lục bát lạ hơn.
Lục bát 1.

Một Đoạn Cho Kiều:

Mười lăm năm cuộc bể dâu
Mười lăm năm ấy qua cầu mới hay
Giải oan cho cuộc tình nay
Mượn dòng bạc mệnh lưu đày kiếp hoa
Ban mình không nổi chuộc cha
Khóc người mà cũng khóc ta một đời

Một Đoạn Cho Người

Bỗng dưng tình gãy giữa đường
Em như con én trong sương lạc bầy
Một đời chìm khuất chân  mây
Một con chim mỏi cánh bay về ngàn
Tiếng kêu lạc giọng đục khàn
Mưa sa gió tạc miên man phủ đầu
Biết bao giờ mới tìm nhau
Mắt đong đỏng đợi mái đầu điểm sương.

Đứng Dưới Trời Đổ Nát là tập thơ được trình bày rất công phu bởi chính tác giả, bìa cứng được vẽ bởi họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi. Phụ bản Đinh Cường , Vũ Đức Thanh. Tạp chí Văn xuất bản.
Tôi xin trích lời giới thiệu của Trần Hoài Thư dành về thơ Phan Xuân Sinh để kết luận bài này:
“Thơ Phan Xuân sinh chuyên chở nỗi lòng của một thế hệ bị mất mát quá nhiều. Mất mát tuổi trẻ, mất mát tuổi già. Thơ anh ngậm ngùi như một giòng sông cũ mang theo những nỗi buồn của lịch sử và thân phận.”

TRẦN YÊN HÒA
< Previous
Next >

[ Back ]

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: