Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • It's a Family Affair...

    Trains (over the bridge)

    Burrowing Owl

    Morning sunlight2

    Entrapment

    Ceannabeinne

    Mammatus over Kansas

    Cuckoo, Cuckoo

    Aliens - dormant...

    b r û l é e | marin county, california

    More Photos
  • Lưu trữ

Phỏng vấn Phan Xuân Sinh – Thực hiện: Triều Hoa Đại

Posted by phanxuansinh on Tháng Năm 30, 2009

Chuyện trò với nhà thơ Phan Xuân Sinh

thực hiện: Triều Hoa Đại

Cuối tháng mười miền bắc nước Mỹ trời đẵ bắt đầu vào lạnh,có lắm  nơi tuyết đã bắt  đầu rơi,người ta thì cũng áo đỏ,áo xanh đủ màu khoe sắc.Tối nay,ở nới đây là ngày lễ hội Hallowing dân chúng từng đoàn kéo nhau ra đường phố họ hóa trang khác nhau mỗi người mỗi kiểu và nghe nói có những giải thưởng thật xôm trò. Một đêm vui không thể thiếu được theo tập tục cổ truyền

Nhưng buổi chiều nay thì tại trung tâm sinh hoạt của cộng đồng người Việt thành phố Boston này sẽ có một buổi ra mắt  sách của một số các nhà thơ,nhà văn  như  Hoàng Thị Bích Ti,Trần Nghi Hoàng và một vài anh chị em từ ở nơi xa tới. Nhận đượ thư mời của ông nhà thơ xứ Quảng Phan Xuân Sinh, ham vui chúng tôi một lần nữa lại khăn gói quả mướp kéo nhau lên đường .

Đón vợ chồng chúng tôi vào một ngôi nhà khá rộng, nhà thơ nói:

– Mời anh chị vào,…mời vào.

Bà xã tôi chưa chi đã hỏi:

– Chị Thiên Nga đâu rồi anh Sinh?

Nhà thơ bảo ;

– Thiên Nga chạy đâu đó chắc cũng sắp về.

Bốn năm trước.

Triều Hoa Đại: Ông ạ, kể từ khi ông và tôi quen biết đến nay, đã đôi khi (lắm phen) tôi cũng muốn nắm áo ông để hỏi han ba điều, bốn chuyện, thế mà rồi “cơ may” ấy hình như cứ vuột đi như gió, như mây.

Phan Xuân Sinh: Thưa anh Triều Hoa Đại, xin anh thứ lỗi cho, mấy năm nay chuyện cơm áo nó quay tôi như chong chóng, nên tôi đành phải lánh mặt với anh em. Bây giờ thì cũng vậy, nhưng cứ đuổi theo với nó mãi biết ngày nào dứt đây? Đời bọn mình bây giờ cũng như những trang sách mở ra đọc cứ mỏng dần , cơ hội gặp nhau rất ít. Thôi thì  có “cơ may” nào gặp nhau, chúng ta gắng sống với nhau cho trọn vẹn kẻo trể mất anh ạ. May quá hôm nay gặp được anh mừng lắm, tôi không chạy trốn như mấy lần trước đâu. À, có gì không mà anh nắm áo tôi kỹ thế?

THĐ: A, lần này thì tôi đã “túm” được ông nơi đây,ông còn  chối từ sao đặng.

PXS: Có dám chối từ gì đâu, gặp anh vui lắm nhưng cũng run lắm. Nói chuyện với anh phải thận trọng, mà tính tôi lại ba trợn sợ anh chê là ăn nói không được tề chỉnh.  Chính vì lẽ đó nên tôi ngần ngại. Thế nhưng nó đã trở thành bản chất rồi không thay đổi được, thôi thì chỗ anh em có gì không phải cũng mong anh lượng tình tha thứ.

THĐ: Thế thì mình nên khởi sự từ chỗ nào?

PXS: Có lẽ trở lại từ cái chỗ anh em mình gặp lại nhau đầu tiên từ khi đặt chân tới Mỹ. Cách đây hơn bốn năm, anh và chị đến Boston nhân buổi ra mắt tập thơ đầu tay của tôi. Trông thấy anh cũng như xưa, với vóc dáng và nụ cười của anh vẫn vậy. Hồi ở Đà Nẵng anh cũng lăng xăng hoạt động văn nghệ ai ai cũng biết, anh cùng thời với Phương Tấn, Luân Hoán, Chu Tân v.v… thuộc lớp đàn anh. Còn tụi tôi mon men đứng me mé gần chiếc chiếu văn nghệ đó của các anh, đã thấy mình hả dạ lắm rồi. Bây giờ được anh cho phép hầu chuyện, thật vinh hạnh biết mấy. Đúng là ” Tha phương ngộ cố tri”.

THĐ: Bốn năm trước đây “cái đêm hôm ấy đêm gì…” cùng với rất nhiều bằng hữu xa gần chúng tôi đã đến đây với ông trong buổi ông ra mắt thi phẩm: Đứng Dưới Trời Đổ Nát. Ngày ấy sao vui quá, cái sinh khí văn hóa lúc ấy theo tôi “NÓ” bừng bừng sinh động, còn giờ đây hình như có “vẻ” khang khác, ông có thấy như thế không ?

PXS: Đúng vậy, mới đây chỉ hơn bốn năm thôi mà trông như nó khác đi nhiều quá. thời gian nghiền nát và huỷ hoại tất cả, những bon chen, những hăm hở rồi cũng tan vào lãng quên. Chỉ còn giữ lại nhau chút tình để sống. Hồi đó anh em văn nghệ ở Boston đưa ra hai đề nghị để ra mắt thi phẩm “Đứng Dưới Trời Đổ Nát” của tôi. Đề nghị thứ nhất là thuê một nhà hàng, có ăn uống, có phụ diễn văn nghệ . Nghĩa là tổ chức qui mô. Đề nghị thứ hai là gói ghém trong vòng thân hữu. Nghĩa là tổ chức đơn giản. Tôi xin chọn đề nghị thứ hai vì tôi thấy anh em mình ít muốn ồn ào, không thích phô trương và đây là cái dịp để anh chị em văn nghệ có cơ hội gặp nhau, chuyện trò và uống với nhau ly rượu. Anh chị em cũng thương tình, không câu nệ nên ngày ấy về rất đông. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn hối hận là tôi không lo được chu đáo để đón tiếp các anh chị một cách đàng hoàng hơn, có rất nhiều thiếu sót. Tuy nhiên, các anh chị cũng thông cảm và lượng tình tha thứ. Chúng ta đến với nhau, đãi với nhau bằng tấm lòng, không có gì quý báu bằng cách hành xử như vậy.

THĐ: Thì tôi muốn nói đến chuyện “phe ta” lúc đó xem ra ai cũng hăng hái như ngày xưa chú bé Trần Quốc Toản bóp nát trái cam trong tay lúc nào không biết ấy mà?

PXS: Anh ví von rất hay, đúng với tâm trạng của chúng ta thật. Lúc ấy, anh chị em chúng ta vẫn còn phông độ, chưa thấy thấm mệt, vẫn say sưa trong các sinh hoạt văn nghệ, các tờ báo tiêu biểu cho văn học hải ngoại vẫn còn phơi phới. Còn bây giờ, thì mọi việc xem như khựng lại, những người viết lách đi vào con đường già cả bệnh tật. Tờ Hợp Lưu của anh Khánh Trường gần mười lăm năm nay, trải qua bao nhiêu thăng trầm bây giờ đã thực sự vững chắc, thì Khánh Trường bị bệnh đành phải giao lại cho người khác. Tờ Văn Học của anh Nguyễn Mộng Giác lèo lái hơn 20 năm nay, vì bệnh hoạn và tuổi tác, bây giờ anh Giác cũng phải giao lại cho người khác. Chỉ còn tờ Văn của anh Nguyễn Xuân Hoàng còn vững vàng, mong sao anh Hoàng tránh khỏi những tình trạng của hai tờ tạp chí kể trên. Nói như vậy để chúng ta hiểu rằng chúng ta đã gặp bế tắc trong sinh hoạt văn nghệ hải ngoại hiện nay, cũng như những năm sắp tới. Như một anh bạn đã từng làm chủ bút một tờ báo đã nói: “Tờ báo có thể không chết vì thiếu tiền nuôi sống nó, nhưng có thể chết vì thiếu bài vở.”

THĐ: Mà hình như về phía người đọc lúc ấy cũng đông vui, nhộn nhịp, còn bây giờ xem ra có vẻ chợ chiều phải thế không ông?

PXS: Đúng vậy, những người ham đọc, tha thiết với chữ nghĩa bây giờ đã già cả mắt kém, hoặc chết dần mòn. Nên số lượng người đọc chẳng còn bao nhiêu. Lớp người trẻ thì nói chưa thông tiếng Việt, thì làm sao trông mong đến chuyện họ đọc. Vì vậy, văn học hải ngoại bị những vòng bao vây như vậy siết dần, vòng vây nầy càng ngày càng nhỏ lại đến khi phải bức tử. Ai cũng biết vậy, nhưng không ai tìm được lối thoát, đành phải ngậm ngùi nhìn con đường văn học hải ngoại đi đến chỗ tận tuyệt.

THĐ: Thì đành rằng là như vậy(tôi đồng ý với ông) tử biệt sinh ly là lẽ thường ở cõi tạm này nhưng nghe ra cũng buồn thê thiết. Chúng ta thì rồi cũng giống như ông Đồ già: “ vẫn ngồi đấy,” nhưng mà “người thuê viết nay đâu, giấy đỏ buồn không thắm, mực đọng trong nghiên sầu”.

PXS: Ngày xưa, đọc “Ông Đồ Già” của Vũ Đình Liên, ta thương cho một nền văn học Nho Giáo, đã ngự trị hằng bao nhiêu thế kỷ đành phải lặng chết trong tức tửi. Ở đây ta cũng đọc lại bài thơ ấy trong tình trạng hiện nay, ta cũng ngậm ngùi cho số phận tương tự nầy sẽ lăn trên vết xe cũ đúng một thế kỷ trước tại quê nhà. Những người như chúng ta tha thiết, sống chết với chữ nghĩa, rồi cũng như ông Đồ Già thật phũ phàng và nghiệt ngã.

THĐ: Nói chuyện viết với lách thì nó không cùng,nhưng theo ông thì rồi ra chuyện chữ nghĩa, chuyện viết lách, vẽ vời… ở hải ngoại này của chúng ta rồi sẽ ra sao?

PXS: Chúng ta tâm trạng giống như con tằm nhả tơ vậy, dù tơ ấy bây giờ không còn được nâng niu quý trọng. Thế nhưng chúng ta vẫn cứ nhả, xem như là một lối thoát. Nó rơi vải đâu đó, thỉnh thoảng có người nhặt lên đọc vài câu không thích thì lại vất xuống, có người lượm lên đọc thích thì giữ lại. Nó lăn lóc trên thị trường chữ nghĩa một cách oái ăm. Người ta bảo rằng, nhiệm vụ của nhà văn là sáng tác. Khi tác phẩm đã hoàn thành, thì nhà văn đó xem như hết nhiệm vụ. Tác phẩm là của đời, hay thì nó sống sót, còn ngược lại thì nó chết yểu. Nói thì nói vậy, chứ quả thực người viết vẫn lo lắng cho tác phẩm của mình, đến khi nào chết mới thôi. Thăng trầm, buồn vui với nó. Tại hải ngoại nầy thì chuyện rủi nhiều hơn may, nên tác giả cũng lắm pheng nhức nhối.

THĐ: Có lần nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã viết: “Viết lách, in sách,ra báo, hội họp tuy không phải là một bussiness, nhưng là lẽ sống, một phương cách đi tìm “căn cước” của nhiều người Việt lưu vong”, ông có đồng ý vậy không?

PXS: Đúng vậy, khi nói bussiness là nói đến chuyện làm ra tiền, mà chuyện viết lách, in ấn v.v… tại hải ngoại nầy, chẳng làm ra được đồng xu cắc bạc nào cả.  Người viết tại đây sống với một nghề khác để có tiền nuôi sống chuyện viết lách thì đúng hơn. Bỏ tiền ra in, mấy ai được lãi trong vụ nầy, mà có lãi cũng vừa đủ vài ly cà phê với bạn be, chứ có đâu đủ nuôi cơm hằng ngày. Thế nhưng nhà văn mà không viết thì không làm sao sống nổi. Cho nên họ lụy với nó, khó khăn với nó. Viết ở đây có nghĩa là hy sinh, là chuốc vào thân những thua thiệt. Viết để sống lại với chính mình, viết là cách đi tìm căn cước như anh Nguyễn Mộng Giác đã nói,  và cũng là xác nhận căn cước đích thực của mình.

THĐ: Có cần không cho một nhà văn, nhà thơ trong lúc sáng tác :Cảm hứng và trí tuệ?

PXS: Theo tôi thì sáng tác rất cần hai điều nầy.

THĐ: Đứng Dưới Trời Đổ Nát là một tập thơ ông đã cho trình làng cách nay có lẽ trên  bốn năm rồi,và mới đây ông lại gửi thêm đến người đọc tập truyện:Bơi Trên Dòng Nước Ngược.Thế thì giữa Thơ và Văn ông đứng ở chỗ nào?

PXS: Ở ngoài đời tôi cũng hay đứng “chàng hảng”, nên trong thơ, văn tôi cũng đứng như vậy cho vững. Đùa với anh cho vui, chứ tôi cũng chẳng biết tôi thế nào mà trả lời đây. Chuyện thơ văn của tôi nó ẳm ờ quá, viết cho vui vậy. Anh cũng biết rằng tôi rất bận, lúc nào rảnh công việc, tôi phải sống cho riêng mình một chút xíu. Vào computer hứng chí thì làm năm ba câu thơ, hay viết vài đoạn văn  chơi thôi ấy mà. Ở Mỹ mà để đầu óc thảnh thơi thì hư ngay. Chuyện làm thơ, viết văn theo quan niệm của tôi, nó như một sân chơi, thích thì ta ra sân, mệt mỏi thì ta bước vào nghĩ ngơi. Thế nhưng cuộc chơi nầy suốt đời ta gắn liền với nó, không bỏ được . Đọc của tôi để tìm một ý tưởng cao siêu hay văn chương lưu loát thì không có. Đúng hơn tôi chỉ có khả năng làm một người kể chuyện cho những độc giả dễ tính, thỏ thẻ chuyện trò với nhau nghe chơi. Còn những người thâm trầm đi sâu vào trí tuệ, vào đường hướng văn chương nặng phần triết lý sâu xa, thì tác phẩm của tôi không có khả năng đó. Xin  quý độc giả khó tính lượng tình tha thứ.

THĐ: Theo Krishuamurti thì người thông minh không phải là một người trí tuệ.Ông nghiệm ra”vấn đề” này ra sao?

PXS: Anh lại bắt tôi đụng vào cái chuyện cao siêu nữa rồi. Nếu anh đặt vấn đề nầy trong một phạm vi rộng lớn thì sẽ gây ra một cuộc tranh cãi. Tôi là dân Quảng Nam chuyện cãi nhau tôi đã nghe nhiều quá, bên nào cũng có cái lý của nó. Vì anh đặt câu hỏi cho riêng tôi nên tôi phải trả lời theo cái cách của riêng tôi. Có thể nó không đúng với mọi người nhưng cũng không hề gì, ai phản đối tôi xin chịu vậy. Câu nầy hình như không được ổn, vì cái thông minh nào cũng đòi hỏi một sự động não, mà động não thì phải cần có trí tuệ.

THĐ: Và lại thêm một ông “tây” (Leopold Stookkowshi) nữa bảo rằng:Nghệ thuật nào cũng có trung gian diễn đạt của nó. Nếu ông đồng ý như thế thì qua hai tác phẩm Đứng Dưới Trời Đổ Nát và Bơi Trên Dòng Nước Ngược “Nó” đã diễn đạt ra sao, và như thế nào?

PXS: Chung quy trong thế hệ của chúng ta, sống giữa một thời loạn ly. Chúng ta bị cuốn hút vào một cuộc chiến tranh tồi tệ. Không ai có thể đứng ngoài được. Thân phận của con người giống như  que củi, ném vào một lò lửa khổng lồ bị nó thiêu rụi một cách dã mang. Người cầm bút trong thế hệ nầy ít nhiều cũng bị cuộc chiến đó chi phối. Vì vậy phải ghi lại những điều ụp lên đầu mình, thế hệ mình có những bất trắc, những khổ đau, màtự nó bật lên tự đáy lòng. Tôi là một trong những người mang tâm trạng đó, tôi đã bị mất đi một phần thân thể do cuộc chiến gây ra. Nên trong thơ cũng như trong văn của tôi có đượm một chút u uất, một chút hờn tủi bị đè nén trong lòng. Tôi buộc lòng phải mượn chữ nghĩa để có một lối thoát quân bình trong đời sống còn lại. Tôi viết không mang một chút thù hận. mà cố gắng diễn đạt nỗi lòng của mình giữa muôn trùng khổ đau tận cùng. Tôi biết, dù tôi có diễn đạt bao nhiêu nó cũng không nói hết được những gì trong lòng tôi chất chứa. Nhưng dù sao, tôi cũng cảm thấy an ủi một phần nào vì người đọc cũng ít nhiều chia xẻ và thông cảm với tôi những điều tôi ghi lại.

THĐ: Sự thành công của hai tác phẩm của ông ra sao,tôi muốn nói tới phương diện đón nhận từ phía người đọc?

PXS: Thưa với anh có “công” nhưng lại không “thành”. Tuy nhiên có một điều vui vui là những người chịu đọc thì họ biết nhiều tên hai quyển sách của tôi. Theo nhà văn  Nguyễn Thị Thanh Bình nói thì cái đề sách ấy làm cho người ta chú ý. Chuyện chú ý và chuyện đọc nó còn có một khoảng cách, chú ý thì nhiều nhưng đọc thì chẳng bao nhiêu. Chắc có lẻ văn chương của mình tầm thường quá nên không hợp với mọi người chăng? Tôi cũng buồn, nhưng khi hỏi lại những anh em cầm bút khác, họ cũng ở tâm trạng như tôi. Bây giờ người đọc thưa thớt quá, nên sự đón nhận từ phía độc giả không có gì hào hứng lắm, chỉ thấy lai rai có người hỏi mua sách. Mình cảm thấy an ủi một phần nào. Tôi kể anh nghe câu chuyện vui trong một tiệm ăn Việt Nam ở Boston. Khi vợ chồng tôi vào, có một người nào đó đang ngồi ăn biết tôi, người đó nói gì với người bên cạnh. Anh nầy nhìn tôi nói oang oang: “Thấy ông nầy phương phi mập mạp, mặt mày tươi rói, vui tươi. Chẳng có chi là đau khổ cả, thế mà tại sao lại “đứng dưới trời đổ nát” được? Đúng là mấy thằng cha nhà thơ cường điệu.” Tôi và vợ tôi cười mãi trong bữa ăn, anh ạ.

THĐ: Chắc ông còn nhớ cách đây không lâu đã có người đặt ra câu hỏi là: Anh,chị viết văn và làm thơ cho ai?  Đáp lại câu hỏi này chúng ta thấy vô số “NHÀ” đã trả lời đại khái rằng thì là: Các “nhà” ấy viết văn, và làm thơ cho chính họ. Bây giờ ở nơi đây chỉ có hai ta(tôi cam đoan với ông là tôi sẽ không tiết lộ ra ngoài cho người thứ ba được biết chuyện này) tôi hỏi ông câu này thành thực,vậy cũng xin ông thành thưc mà trả lời:Mai này đây khi ông thức giấc sau một đêm  mộng lớn,mộng con, giả dụ thôi trên thế gian này sẽ không còn ai nữa vậy thì ông có còn làm thơ và viết văn nữa hay không?

PXS: Trước khi trả lời câu nầy, tôi cũng xin kể anh nghe một chuyện thời xa xưa, vào khoảng đầu thập niên 60 thì phải, tôi không nhớ rõ. Ở Sài Gòn một dạo có một tạp chí đặt vấn đề “Nhân sinh vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh” .Tuổi còn con nít tôi tò mò theo dõi mấy tháng trời, các “nhà” ấy nhận xét đầy thông minh và trí tuệ. Rốt rồi chẳng ra làm sao cả. Hôm nay được anh hỏi một câu na ná như vậy. Tôi xin thưa thẳng với anh rằng, chính câu hỏi cũng là câu trả lời rồi đấy. Viết và đọc không thể tách rời được. Ai nói gì mặc kệ, tôi vẫn giữ ý tưởng nầy.

THĐ: Ông có thường quan tâm đến đọc giả của ông không, nếu có thì bằng cách nào?

PXS: Câu hỏi nầy của anh ngó vậy mà lại rất khó. Muốn quan tâm đến độc giả của mình lắm chứ, nhưng không biết bằng cách nào đây? Một lần ở Houston, tại nhà một người bạn bày một tiệc rượu chừng mười người, khách quen với chủ nhà chứ không quen với tôi. Khi uống đến hồi say, tôi uể oải không muốn uống nữa, thì một ông khách đến bên tôi rót thêm vào ly rượu tôi đang uống. Ông sang sảng đọc bốn câu thơ của tôi: “Hãy rót cho ta thêm cốc nữa đi / Ngồi với bạn hôm nay làm ta hứng chí / Chuyện ngày mai có chi đáng kể / Dẹp nó đi cho khỏi bận tâm.” Rồi ông cụng vào ly tôi, tôi đứng lên uống với ông hết cốc rượu. Bữa đó tôi uống rất nhiều mà không thấy say.  Quả thật có những điều rất sung sướng, rất an ủi cho người viết, khi gặp được người có lần đọc của mình và ngược lại mình cũng trân quý họ. Cái nầy có thuộc vào phần quan tâm đến độc giả không anh? Ai viết cũng cầu mong có người đọc, người đọc càng nhiều là tác phẩm đó thành công.

THĐ: “Văn mình, vợ người” chuyện đó là lẽ đương nhiên, nhưng có khi nào ông đọc Thơ,Văn của người khác không, nếu có thì ông đã đọc những ai, nhận xét của ông về những tác phẩm mà ông  đã đọc?

PXS: Tôi không chịu “văn mình, vợ người” đâu anh ạ. “Vợ mình, văn người” thì OK. Về văn thơ của người khác thì đọc vô số kể, thượng vàng hạ cám không chừa ai. Làm sao kể hết cho được. Tác giả viết hay thì đọc hết, còn tác giả không thích, không hợp thể tạng của mình thì đọc vài trang gấp sách lại. Tôi không phải là nhà phê bình văn học, nên cái nhận xét của tôi nó cũng lệch lạc, nói ra sai bét mích lòng lắm. Vì thế xin anh bỏ qua cho.

THĐ: Thế vậy thì về Thơ ông thích ai,về văn ông không bằng lòng tác giả nào.Vì sao?

PXS: Anh Triều Hoa Đại ạ, anh làm khó tôi mãi. Mấy câu hỏi của anh mà tôi láu táu trả lời là chết ngay lập tức. Người ta phang vào đầu tôi ngay. Thơ thích ai thì được. Mà văn không thích ai kể ra thì làm sao sống nổi với họ, mà cũng tội nghiệp cho họ. Họ đã có lòng viết, mình không thích thì thôi, nói ra phủ phàng lắm. Khen người ta mà khen không đến nơi đến chốn, khen không hết mình đã là điều xúc phạm rồi. Còn chuyện chê bai văn của người ta thì chỉ có kẻ tử thù với nhau mới làm điều ấy. Xin anh đừng bắt tôi làm những điều khen chê, vì trả lời cách nào cũng bị thiên hạ nguyền rủa. Thôi thì cũng xin anh bỏ qua cho điều nầy. Không khen chê ai cả, cái đó dành cho các nhà phê binh văn học.

THĐ: Ở Boston là nơi đã xẩy ra vụ kiện tụng WJC. Rồi ra vụ kiện này sẽ ra sao,sẽ đi về đâu,theo ông thì ai phải,ai trái trong vấn đề này.Riêng ông, ông có ý kiến gì không?

PXS: Chuyện nầy xẩy ra ở ngay Boston thật, nhưng tôi hoàn toàn không chú ý, không theo dõi. Chẳng biết ai trái, ai phải. Ai thắng, ai thua. Gần đây vô tình đọc bài viết của nhà văn Trương Vũ về vụ thưa kiện giữa ông Nguyễn Hữu Luyện và WJC. À, thì ra thế. Bao giờ chính trị cũng muôn mặt và đầy lọc lừa. Chỉ có văn nghệ thì rất chân chất và thật dễ thương.

THĐ: Giao tình giữa ông  với các anh chị em viết lách ra sao(nói chung).Và, với những bạn bè văn nghệ ở Boston thế nào?

PXS: Giao tình giữa anh em văn nghệ với nhau vẫn đằm thắm. Anh chị em người nào cũng dễ thương. Anh chị em ở Boston cũng cùng một mâm một chiếu, không có ai xẻ nghé, tẻ đàn. Có chuyện gì, thì cùng ra tay với nhau, cùng giúp nhau. Boston được cái là anh em văn nghệ sinh hoạt trong thân tình và vui vẽ.

THĐ: Thế còn mấy “ông”,mấy”bà” mần thơ,viết văn xứ Quảng thì những giao tình giữa ông và họ có “thuận buồm xuôi gió” không?

PXS: Mấy nhà văn, nhà thơ Xứ Quảng của tôi thì tuyệt vời, hằng năm nơi nào cũng ra Đặc san ì xèo, linh đình, không mệt mõi. Tụi tôi cũng nuôi mộng bành trướng lắm anh ơi. Anh đừng ngạc nhiên, một ngày nào đó anh sẽ thấy ở đây “Cộng Hoà Nhân Dân Quảng Nam” ra đời, cũng đừng lấy làm lạ. Nói đùa với anh cho vui, để anh thấy là tụi tôi còn hăng hái, còn  say mê hoạt động. Còn tôi và mấy “nhà” của xứ tôi thì chẳng cần phải có gió xuôi mà buồm vẫn cứ căn.

THĐ:Người xưa có câu:Quảng Nam hay cãi,Quảng Ngãi hay lo,Bình Định hay co,Trị Thiên vơ cả.Thế  người ta nói đúng mình cũng cứ cãi à. Bộ dân Quảng Nam của ông ưa cãi  đến thế hay sao?

PXS: Qua đây mà còn cải vã gì nữa anh. khép mồm hết cả rồi. Mỹ thì dùng luật, mình thì dùng lý, thế nào cũng thua thôi. Không biết ai nói câu “Quảng Nam hay cải…” thật là vô duyên, mà lại truyền tụng đến bây giờ. Câu truyền tụng nầy có vẻ móc họng, khích bác những vùng khác ngoài Quảng Nam. Tỏ ra gây sự và miệt thị kẻ khác. Tôi là dân Quảng Nam, nhưng tôi không thích thái độ nầy.

THĐ: Mỗi một miền đều có những cái mà khi đi xa,(thật xa)…. người dân của xứ ấy,miền ấy khó quên và nhiều khi còn là sự  hãnh diện và tự hào.  Xứ ông thì có món mì Quảng  thì tuyệt cú mèo,không chê vào đâu được.Vậy ngoài cái “món” ấy ra người dân xứ Quảng có “hãnh diện” về cái tật hay cãi của họ không?

PXS: Trong bài:”Quảng Nam tào lao chi sự” tôi có đề cập về chuyện nầy anh ạ. Đi xa quê hương mới thấy thật tội nghiệp cho những cái “tật” của dân tôi, mà cái tật cãi vả nhau không mấy tốt đẹp nầy, tôi nghĩ họ không lấy gì làm hãnh diện lắm đâu. Người ở xa mới thấy khó chịu. Ủa mà tại sao anh lại hỏi tôi những điều anh quá biết, vì anh ở vùng đó từ nhỏ đến khi trưởng thành mà. Hay anh muốn mượn một tay Quảng Nam như tôi, nói lên điều nầy để bà  con tôi cải chơi?

Trong lò sưởi  củi,lửa cũng gần tàn,đêm về khuya trời Boston lạnh ngắt, bước ra bên ngoài để nhìn những vì sao thưa,lẻ loi mà trăng gần cuối tháng không đủ rọi soi chút ánh sáng nơi góc vườn nơi chúng tôi đang đứng, tôi nghĩ thầm rằng:ngày mai đây mình lại xuôi Nam bỏ lại sau lưng những thân thiết,những ngày vui với bạn bè mà lòng  luyến tiếc rồi  thầm mong lại sẽ có ngày nào.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: