Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • Thư viện

Archive for Tháng Năm 14th, 2009

dấu xưa

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

dấu xưa

cái thuở ta còn làm tên lính trận
ôm ba lô ngồi mơ mộng một mình
cái thuở em còn tay ôm cặp sách
buồn vu vơ che dấu những thư tình

ngày ấy bên cầu ta thường đứng đợi
tà áo bay che khuất một khung trời
ta lượn vòng đuổi theo em mệt nhọc
mà em vẫn còn xa tít mù khơi

trong binh lửa ta chẳng hề nao núng
coi gươm đao như một khoảng trời không
bỗng nhiên gặp em chân ta quỵ xuống
đôi mắt em chọc thủng trái tim hồng

ta mang vết thương làm người si dại
những tình thư ta viết thật điên cuồng
em đón nhận nhưng lòng đầy bất định
để thư tình trôi theo những ngả sông

em vẫn lọc lừa như tay phù thủy
ta ngu ngơ như một đứa chân tu
cạm bẫy bủa giăng làm sao tránh được
sa chân vào rớt xuống chốn âm u

ta ngụp lặn bởi bể tình lầy lội
em đứng nhìn thỏa mãn thú tiêu dao
trò chơi ấy cũng đến hồi kết cuộc
em vụt bay xa chẳng biết nơi nào

mấy năm rồi ngồi đây nhớ lại
em của một thời lộng lẫy kiêu sa
vết thương cũ đã bao lần nhức nhối
đã bao lần thổn thức trái tim ta

những mùa xuân qua chưa về quê cũ
thăm chiếc cầu một thuở đứng chờ em
tiếng guốc còn khua trên đường vắng?
dòng sông xưa, nước còn chảy êm đềm?

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

chút tình cho Huế

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

chút tình cho Huế

là buổi sớm mai em vừa thức dậy
chim hót trong vườn. nắng rớt ngoài sân
là những lúc mưa dầm dề tháng chạp
trước ngõ nhà em, ta bước ngại ngần

Huế rộn rã tiếng guốc khua đường phố
nón che đầu e ấp buổi tan trường
em sợ ai mà bước đi vội vã
để má hồng còn đọng chút nắng vương

ta chết điếng một thời, em Thượng Tứ
bởi nụ cười, môi mỏng gái thâm cung
bởi lòng em thay từng hồi, từng chặp
mà sao ta vẫn nhớ Huế vô cùng

em nắng sớm mưa chiều mấy bận
lòng ta đau tím ruột bầm gan
chưa nhấm rượu, cũng say bí tử
mắt mờ. Ðưa con sáo sang ngang

Huế của ta ơi. Bao lần sóng gió
vẫn hiên ngang sừng sững bóng hoàng thành
em bây giờ còn đi ngang xẻ dọc?
Huế bây giờ còn đượm nét đài trang?

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

cho người tình phụ

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

cho người tình phụ

cơm áo làm ta chạy xuôi chạy ngược
em làm ta ngồi đứng không yên
giữa chợ đời tối tăm mày mặt
ta lầm lì thành bậc thánh hiền

đời chia ta thành từng ngã rẻ
những nhánh sông đâu dễ gặp nhau
mảnh tình vỡ trôi đi tứ tán
nước chảy qua cầu còn đọng vết đau

vẫn biết tình đi là tình hết
mà sao ta cứ mãi trông tìm
vết thương cũ, bỗng dưng ê ẩm
cây vẫn còn in dấu chân chim

mới hay đâu dễ gì quên được
em một thời dậy sóng đời ta
là để lại lưỡi dao oan nghiệt
cứa nát ta bằng êm ái mượt mà

rồi cũng lụy trên đường tình phiêu bạt
cũng héo hon ngày vỡ cuộc tình si
ta bấn loạn giữa triền sinh tử
em cứ ung dung dứt áo ra đi

thôi, như đã một thời phận bạc
một thời mang vết chém ngang lưng
chưa ngã xuống, tình kia cũng mất
nên nhìn đời theo những bâng khuâng

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

chiều trên phố cũ

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

chiều trên phố cũ

ta dặm đường mờ mịt
ôm nỗi nhớ tàn phai
lòng dậy từng cơn động
mòn mỏi bóng hình ai?

còn đâu thời lộng ngọc
chiều lụa là thướt tha
trên đường thong thả bước
tóc tung bay mượt mà

Còn đâu đường phố cũ
dìu nhau đi trong đêm
những nụ hôn vội vã
đã đi vào lãng quên

rồi bỗng dưng gió tạt
thổi đời ta vỡ tan
thổi đời em cuồn cuộn
mãi miết chốn biệt tăm

rồi ta, em, rời phố
hai ngả đường long đong
em nhạt nhòa từng bước
ta u uất trong lòng

chiều bến xưa ai đứng
góc chợ Hàn ai qua
trời cứ màu tang hải
chỉ thấy tình xót xa

chim bỏ đàn xa xứ
tổ ấm không lối về
người bỏ người ở lại
ruột quặn đau trăm bề

Ðà nẵng, ngày trở lại 1988

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

chén rượu, tạ lòng bạn hiền

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

chén rượu, tạ lòng bạn hiền

* gửi Nguyễn Khánh Hòa

trên chiếu rượu. Bạn là tay cự phách
cỡ như ta cũng phải chầu rìa
nhào vô. Chỉ thấy mình lãnh đạn
thối lui…đâu được. Cứ lia chia

máu Quảng Nam ta, hơi thô lỗ
vài ba chén rượu, đã cãi càng
bận tâm chi mấy lời nói sảng
rượu vô, điên tiết cứ huênh hoang

ta nói bạn: cường hào ác bá
là khen cái hay của bạn hơn người
ngửa cổ, rượu tu không biết mệt
trải lòng ra hết giữa cuộc vui

nghe bạn nói, đúng dân ngoài nớ
một cái tên. Chở một trời quê hương
hèn chi, tửu nhập mà không loạn
nghiêng đôi vai gánh một hồ trường

ta thuộc dân kỳ hồ lang bạt
đất mẹ. Xứ người, mãi miết chơi
mặc khách. cùng đinh, trên chiếu rượu
hào khí bay quanh. Dễ mấy người ?

trong đời có bao lần được gặp
rượu trăm ly, hồ dễ đã say
thì tiếc chi một lần ngã xuống
cùng chia nhau một chén rượu đầy

đêm nay, ta muốn say cùng bạn
chuyện bên ngoài, vất lại đằng sau
rượu mềm môi, tạ lòng bạn quý
ngày mai đâu dễ uống bên nhau

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

Chào New Orleans

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Chào New Orleans

*tặng Nhật Nguyễn, Hữu Việt,
*Nguyễn Khánh Hòa,
*Quan Dương, Thu Ba

những tay nhạc Jazz trong phòng
những chiếc ngực trần trên phố
đêm Bourbon, vội vàng tiếng thở
những người con gái sống về đêm

giữa New Orleans, đứng dựa cột đèn
môi em cuộn vòng từng hơi thuốc
người đến, người đi, giữa khuya hiu hắt
mà sao em vẫn đứng đợi ai ?

nghe như em, bật tiếng thở dài
người con gái da đen topless
giọt mồ hôi trên sàn. Thấm mệt
đôi vú xệ dài, u uất gái làng chơi

ta. khách lạ lạc xứ người
mang hồn phương đông, văn vật
cố nuốt trôi miếng cơm đắng họng
nhìn em, ta thẹn với lòng đau

ta với em, một thứ như nhau
tìm miếng ăn, tủi hờn ngập mặt
ruột gan bời bời như dao cắt
ôm cái đau của kẻ cùng đường

chào em, người con gái da đen
ly cà phê Du Monde đủ ấm
chào New Orleans, những người bạn
phương bắc ta về cái rét mùa đông

New Orleans tháng 8/99

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

bên sông nhớ người

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

bên sông nhớ người

bao năm ta trở về chốn cũ
ngồi bên sông chờ chuyến đò qua
nước với ta bao lần rong ruổi
cùng chia nhau bao nỗi xót xa

ta nhớ đò, người qua thuở ấy
nước mắt còn ướt đẫm bến sông
oan khiên ụp xuống đời con gái
tiễn người đi. Ta nát cả lòng

có những buổi chiều ta đứng đợi
những chuyến đò qua ngập những người
vẫn thiếu bóng ai bên sông ấy
để lòng ta đau lặng ngậm ngùi

tháng năm sống đời trai phiêu bạt
đôi chân dẫm nát núi rừng cao
có lúc dừng chân bên sông lạnh
nhớ người ta thấy dạ nao nao

biền biệt người đi từ thuở đó
con sông nước vẫn miệt mài trôi
bến đò kia có ai còn nhớ?
người năm xưa đã khóc một người

bao năm ta trở về chốn cũ
ngồi bên sông chờ chuyến đò qua
cây với ta một màu ủ rủ
người có hay ta lệ nhạt nhòa

đà nẵng, tháng 11.70

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

cho người tình phụ

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

cho người tình phụ

cơm áo làm ta chạy xuôi chạy ngược
em làm ta ngồi đứng không yên
giữa chợ đời tối tăm mày mặt
ta lầm lì thành bậc thánh hiền

đời chia ta thành từng ngã rẻ
những nhánh sông đâu dễ gặp nhau
mảnh tình vỡ trôi đi tứ tán
nước chảy qua cầu còn đọng vết đau

vẫn biết tình đi là tình hết
mà sao ta cứ mãi trông tìm
vết thương cũ, bỗng dưng ê ẩm
cây vẫn còn in dấu chân chim

mới hay đâu dễ gì quên được
em một thời dậy sóng đời ta
là để lại lưỡi dao oan nghiệt
cứa nát ta bằng êm ái mượt mà

rồi cũng lụy trên đường tình phiêu bạt
cũng héo hon ngày vỡ cuộc tình si
ta bấn loạn giữa triền sinh tử
em cứ ung dung dứt áo ra đi

thôi, như đã một thời phận bạc
một thời mang vết chém ngang lưng
chưa ngã xuống, tình kia cũng mất
nên nhìn đời theo những bâng khuâng

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

chân cầu nước chảy

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

chân cầu nước chảy

con sông nầy xứ người
mà ta thấy hơi giống
bên kia bờ xa thẳm
ta cũng có bến sông
ngày em đi theo chồng
qua đò, ta đứng tiễn
rồi bao ngày biền biệt
sông nước vẫn chảy hoài
mình ta bóng hình soi
giữa đời chao phận tủi

* *

ngó quanh đời túi bụi
lại gặp nhau bên nầy
em bây giờ khói mây
ta bây giờ cằn cỗi
sông chia thành hai lối
nhìn nhau chỉ ngậm ngùi
đời đã tàn cuộc vui
xứ người sông vẫn lạnh
vẫn muôn trùng xa cách
ta đầu, em cuối sông

cũng là những dòng sông
dưới chân cầu nước chảy

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

bay qua đời khói sương

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

bay qua đời khói sương

bão giông nổi dậy đất trời
ta con chim nhỏ lạc nơi trú mình
cận kề giữa chốn tử sinh
trải đời qua mấy điêu linh ngập đầu

cũng súng gươm, cũng khổ sầu
hồn xiêu phách tán một màu tang thương
cũng tù ngục, cũng cùng đường
qua bao nhiêu ải còn vương dấu giày

nửa đêm còn vọng tiếng ai
nghe oan hồn khóc bên tai rã rời
giật mình, chỉ biết ngậm ngùi
làm sao chia bớt với người nỗi đau

bên nầy, bạc cả mái đầu
ngó quê mỏi mắt, chìm sâu ngàn trùng
một đời hơn nửa kiếp hung
cũng lây lất sống khốn cùng bến mê

còn đâu một chỗ đi về
cố hương chìm khuất, lòng thê thiết buồn
lòng ta đau khúc đoạn trường
mắt mờ chân mỏi khói sương mịt mù

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

chút tình cho Huế

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

chút tình cho Huế

là buổi sớm mai em vừa thức dậy
chim hót trong vườn. nắng rớt ngoài sân
là những lúc mưa dầm dề tháng chạp
trước ngõ nhà em, ta bước ngại ngần

Huế rộn rã tiếng guốc khua đường phố
nón che đầu e ấp buổi tan trường
em sợ ai mà bước đi vội vã
để má hồng còn đọng chút nắng vương

ta chết điếng một thời, em Thượng Tứ
bởi nụ cười, môi mỏng gái thâm cung
bởi lòng em thay từng hồi, từng chặp
mà sao ta vẫn nhớ Huế vô cùng

em nắng sớm mưa chiều mấy bận
lòng ta đau tím ruột bầm gan
chưa nhấm rượu, cũng say bí tử
mắt mờ. Ðưa con sáo sang ngang

Huế của ta ơi. Bao lần sóng gió
vẫn hiên ngang sừng sững bóng hoàng thành
em bây giờ còn đi ngang xẻ dọc?
Huế bây giờ còn đượm nét đài trang?

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

hầu chuyện cùng ngũ tử tư

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

hầu chuyện cùng ngũ tử tư

ta cũng bạc đầu sao chẳng ra chi
ngài bạc đầu làm nên nghiệp lớn
thay dạng đổi hình như là chuyện giỡn
mà danh ngài lưu mãi ngàn năm

ngài vượt qua cửa ải thoát thân
ta cũng trốn chạy năm lần bảy lượt
cái nguy của ta ngài đâu sánh được
rừng thẳm bể sâu tan xác như chơi

ta mạt kiếp kẻ bất phùng thời
sống chết chỉ đường tơ kẽ tóc
thân rời rã hồn xiêu phách lạc
mê man mù tịt cõi đi về

chí lớn của ngài thiên cổ chi mê
làm rạng danh một thời hoạn lộ
đầu bạc đã trả xong món nợ
còn ta thẹn mặt với cố hương

nghĩ lại mình là đứa cùng đường
làm sao đây với trí cùn lực mỏi
tìm đâu, tìm đâu ra minh chúa
giữa bến mê xã tắc loạn cuồng

thời nhiễu nhương chim lạc, chim hồng
cũng đành phải bỏ trời xếp cánh
người với ta cùng quê người đất lạ
ta hư cả đời ngài đã thành danh

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

dạo vườn buổi tàn thu

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

dạo vườn buổi tàn thu

này em thân cõi phù trầm
tóc tung hồ nguyệt, mắt đầm đìa buông
tàn thu chiều ngậm hơi buồn
giữa mênh mông. Giữa ngạnh nguồn nổi trôi
nụ cười chợt lịm trên môi
em thâm cung giữa một đời quân vương

lụi tàn phế tích phấn hương
cũng bay theo gió tứ phương. Nhuộm màu
quan san, cũng ngậm ngùi đau
trái ưu phiền rụng trên đầu hắt hiu
ta về góp nhặt tiêu điều
trải lòng ra giữa một chiều nắng hanh
mời em vào cứ dạo quanh
em thong dong giữa ngọn ngành tim ta

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

bên kia nỗi nhớ

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

bên kia nỗi nhớ

qua bao nhiêu cuồng phẫn
người lại bỏ ta đi
giữa cảnh đời cùng tận
ta như loài man di

ta vượt ngàn lao khổ
đuổi theo từng bước chân
khẽ chạm vào huyệt lộ
bỗng dưng người mất tăm

ta. Trời tây mỏi mắt
người. Trời đông chau mày
hai phương mà như một
nào đâu người có hay

đứng giữa lòng phố thị
ta làm tên thất thời
chạy rong. Tình khổ lụy
mà người thì mù khơi

ngóng cổ về cố xứ
ngựa hồ cất tiếng kêu
lã giọng nơi đất khách
huyết tận bởi vì yêu

ta gian truân thấm mệt
khoanh tay nhìn tình trôi
đứng trân người chịu chết
giữa bao la đất trời

oán than gì cũng vậy
người ở đầu chân mây
bóng đè trên thân phận
ta đang chiêu hồn ai?

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

uống rượu với người lính Bắc phương

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

uống rượu với người lính Bắc phương

hãy rót cho ta thêm cốc nữa đi
ngồi với bạn hôm nay làm ta hứng chí
chuyện ngày mai có chi đáng kể
dẹp nó đi cho khỏi bận tâm
thằng lính nào mà không rét lúc ra quân
khi xung trận mà không té đái

ta cũng có người yêu nhỏ dại
mỏi mắt trông chờ song cửa quê nhà
chuyện sống chết căn bệnh trầm kha
đâu dễ gì thoát vòng sinh mệnh
những thằng lính thời nay không mang thù hận
bạn hay thù chẳng có một lằn ranh

thôi hãy uống. Mọi chuyện bỏ lại sau
nếu có thể ta gầy thêm cuộc nhậu
bày làm chi trò chơi xương máu
để đôi bên nuôi mầm mống hận thù
ta chán lắm rồi ba chuyện ruồi bu
chỉ có bạn, có ta là người thua cuộc

người yêu của bạn ở ngoài phương Bắc
giờ nầy đang hối hả tránh bom
hay thẫn thờ dõi mắt vào Nam
để chờ người yêu mình trở thành liệt sĩ
rồi cũng sẽ quên, như bao điều suy nghĩ
tình yêu như một thứ điểm trang?
che đi chút dối lòng

uống với bạn hôm nay ta phải thật say
để không phải còn nhìn nhau hận thù ngun ngút

những ngày đầu xuân 1972

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

bài thơ cho vợ hiền

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

bài thơ cho vợ hiền

cám ơn em, cám ơn đời
tình sau, nghĩa trước. Một trời bao dung
giữa bấy nhiêu cái khốn cùng
còn cho nhau chút thủy chung giữ mình

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

bài lục bát cho Ðà nẵng

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

bài lục bát cho Ðà nẵng

Cầu Vồng

đạp xe vượt dốc Cầu Vồng
chở em. Áo ướt, lưng cong mệt nhoài
giọng em, thỏ thẻ bên tai
mát lòng. (Như thể mật ai rót tình)
yên sau. Em muốn quay mình
là anh như thể nhục hình đâm ngang

Giếng Bộng

ta cùng nhau uống giếng nầy
hình như giếng cũng mang đầy nhớ thương
“đầu sông Tương, cuối sông Tương”
em. Anh, một mối. Hai đường cách ngăn
chỉ còn anh với vầng trăng
bên thành giếng cũ. Em thành người xưa

Nam Ô

rừng thưa bên bãi nhấp nhô
nụ hôn đầu gửi Nam Ô. Thuở nào
em như một trận mưa rào
mát lòng đôi chút. Rơi vào lãng quên
“rừng và biển. Anh và em”
còn nhau chi để tăng thêm nỗi buồn

Ðò Xu

đưa em qua tới Cồn Dầu
con đò không muốn quay đầu. Vì em
tần ngần. Trên bến thân quen
mắt trong mắt đọng ưu phiền, còn mơ
em và anh. Cách đôi bờ
đò xưa còn đó, bây giờ em đâu?

và Chợ Hàn

em qua. Phố bỗng lặng im
tiếng khua guốc. Ðập con tim rộn ràng
anh qua. Phố quá trễ tràng
vắng em, nên buổi Chợ Hàn buồn tênh
vô tình, hay em cố quên
để anh rớt lại bên thềm chợ đông

Posted in Tác phẩm thơ, Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »

QUAY NHÌN LẠI MỘT ĐOẠN ĐỜI

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan Xuân Sinh

QUAY NHÌN LẠI
MỘT ĐOẠN ĐỜI

Lâu lắm tôi không trở lại Huế, bởi nhiều lý do nhưng có lẽ lý do chính đáng nhất, tôi thường né tránh là tôi sợ nhìn lại những gì đã đánh mất. Thật tình thì những nơi chốn tôi dừng lại lâu ngày đều có ít nhiều mất mát. Thế nhưng với Huế thì lại khác đi, bởi lẽ cái khung cảnh trầm lặng cố hữu gây cho người đến một cái buồn mang mác, rưng rức. Huống gì trước đây đã sống ở Huế một thời gian khá lâu như tôi, lại có một vài kỷ niệm thật buồn nên chuyện trở lại thăm Huế làm cho tôi có cảm giác vừa hăm hở nhưng cũng vừa sờ sợ, vừa mong muốn nhưng cũng vừa hối tiếc. Nghĩa là tâm trạng của tôi thật bất ổn và đối nghịch nhau khi nghĩ về Huế.

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

SỐNG VỚI THỜI QUÁ VÃNG

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan Xuân Sinh

SỐNG VỚI THỜI QUÁ VÃNG

Lâu quá tôi mới trở lại quê nhà, thấy thiếu vắng một số bạn bè và người thân. Đủ biết tuổi của tụi tôi không còn nhỏ, đã bắt đầu xếp hàng để chờ nghe tên Chúa gọi. Gặp một số bạn bè cũ mà không ngờ rằng tuổi già đến nhanh thế, nhìn thấy một vài đứa như các ông cụ. Như vậy, mình mới thấy được chính mình cũng thế thôi, lẫn thẩn, già cổi, và cuối cùng cũng đi vào con đường mà không ai thoát khỏi, không ai lẩn tránh được. Tôi dự những bữa tiệc bạn bè thiết đãi, cũng như đi uống cà phê buổi sáng. Mặc dù chúng tôi gọi nhau “mi – tau”, nhưng trong tiếng gọi đó nó có vẻ như ngượng ngập. Đúng ra trong cái tuổi của tụi tôi cách xưng hô với nhau cũng khác đi cho phù hợp, lớp con cháu nghe gọi trẻ trung như vậy thì chúng cười chết.

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

NHỮNG CON NGƯỜI HIỂN THÁNH

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Truyện lịch sử

Phan Xuân Sinh

NHỮNG CON NGƯỜI HIỂN THÁNH

Rừng núi tràn ngập ánh trăng, một ánh trăng tẻ lạnh chìm trong đêm đông. Mặc dù trời lạnh ông Hường Hiệu cùng với người phụ tá của của mình là Phan Bá Phiến đang bàn định một việc quan trọng. Thường thường những chuyện quan trọng không muốn để bất cứ một người thứ ba nào biết, dù người đó thân tín với mình. Hai ông thường ra ngồi trước sân cờ nói chuyện. Mấy lúc gần đây những tin tức bất lợi cho Nghĩa Hội càng xấu đi, các tin tức khắp nơi báo về cho biết, những phòng tuyến rải rác các huyện Hòa Vang, Đại Lộc, Thănh Bình bị thủng, mặc dù các nghĩa sĩ của Nghĩa Hội một lòng xả thân chống đỡ. Nhưng làm sao dao mác chống lại với súng đạn. Những quân lính của Nam Triều (dưới thời Đồng Khánh) được bọn Tây Đương trang bị súng đạn để chống lại các cuộc nỗi dậy của dân chúng. Cái độc ác của ngoại bang là dùng những tay sai của bản xứ đàn áp người bản xứ. Nguyễn Thân, Lê Khiết, Phan Liêm, (1) những tên “khuyển mã” núp bóng Nam Triều, phụng sự đắc lực cho quan thầy Tây dương để tiêu diệt các tổ chức yêu nước. Họ không ngần ngại chém giết đồng bào, miễn sao được lòng quan thầy.

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

NGƯỜI KHÁCH TRÊN QUÊ MÌNH

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan Xuân Sinh

NGƯỜI KHÁCH TRÊN QUÊ MÌNH

Tôi từ Sài Gòn về hôm nay thì ngày mai đám giỗ má tôi. Thằng em út tôi đề nghị sáng hôm sau dậy sớm để vào thăm mộ má trước, tới chiều mới làm mâm cơm đám giỗ má sau. Tôi quên không hỏi nó bây giờ má chôn ở đâu? Vì trước đây tất cả mồ mả được qui hoạch chôn vô một chổ, chứ không có nhiều nghĩa địa như ngày xưa. Tối hôm đó tôi đi chơi với mấy thằng bạn tới khuya mới về rồi đi ngủ, còn mọi chuyện thằng em tôi lo tất cả…

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn, Uncategorized | 1 Comment »

MỘT NIỀM VUI

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan Xuân Sinh

MỘT NIỀM VUI

Tôi vào Câu Lâu thăm người chị (con người cô ruột). Địa danh Câu Lâu nằm trên Quốc lộ 1, phía nam cầu Câu Lâu thuộc quận Duy Xuyên và phía bắc cầu thuộc quận Điện Bàn, hai quận nầy đều thuộc tỉnh Quảng Nam. Chị Hai tôi ở phía nam cầu. Chị trước đây là một người sắc hương của vùng đó, chị có một đứa con trai và chồng tập kết… Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | 2 Comments »

KHI CON ĐƯỜNG KHÔNG LỐI THOÁT

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan xuân Sinh

KHI CON ĐƯỜNG KHÔNG LỐI THOÁT

Sau nhiều đêm suy nghĩ, không còn cách nào khác hơn chị dẫn con về quê anh gửi cho bà nội chúng nó, dù chị biết rằng đó là một gánh nặng cho bà. Nhưng giữ chúng nó thì lấy gì ăn? Có rảnh tay rảnh chân thì mới bương chải kiếm tiền nuôi con, trong lúc chồng còn trong trại cải tạo. Chứ còn ôm lấy con thì chết đói sao? Vì vậy, chị mang các con về giao cho bà nội, một giải pháp mà theo chị cân nhắc là ổn thỏa nhất. ..

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

HAI TAY QUY HÀNG

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

HAI TAY QUY HÀNG

Phan xuân Sinh

tình vừa ngủ quên dưới bóng tối tăm
một đời về không hai tay quy hàng

Trịnh Công Sơn

Khi tôi còn bé, mặc quần sà loỏn rong chơi trong xóm thì anh Giang đã mang lon thiếu úy, người dân trong xóm tôi gọi anh là Quan Một. Tính tình anh ương ngạnh và ngang bướng, môt mẫu người Quảng Nam tiêu biểu, sẵn sàng trong tư thế trừ gian diệt bạo. Thấy chuyện gì ngoài đường chướng tai gai mắt là anh xăn tay áo nhào vô, bất kể nguy hiểm hay bất lợi cho anh. .. Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

GIÓ BỤI MỘT THỜI

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan Xuân Sinh

GIÓ BỤI MỘT THỜI

Tôi rời Đà Nẵng gần cuối năm 1974 để vào sống tại Sài Gòn. Trong dự trù, sau khi giải ngũ tôi được lãnh số tiền trợ cấp hàng tháng để yên tâm đi học trở lại. Số tiền nầy dư giả cho tôi trang trải mọi chi phí về chuyện ăn ở tại Sài Gòn mà không cần sự trợ cấp của gia đình. Tất cả hồ sơ giải ngũ của tôi từ Trung Tâm I Quản Trị được gửi vào Trung Tâm III Quản Trị. Nếu không có biến chuyển gì thì tháng 4 năm 75 tôi sẽ ra Hội Đồng để duyệt xét mức độ tàn phế. ..

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

CƠN ĐAU KHÔNG DỨT

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan Xuân Sinh

CƠN ĐAU KHÔNG DỨT

Khi má tôi mất, tôi mới mười môt tháng tuổi. Bà ngoại đem tôi về nuôi. Ba tôi bị tù vì tội tham gia cách mạng không biết ngày nào ra. Sau nầy khi tôi lớn, ngoại kể cho tôi nghe về những năm tháng thiếu mẹ. Tôi có tật nửa đêm thức giấc tìm vú mẹ, miệng ngậm vú bên nầy, tay sờ vú bên kia tôi mới chụi ngủ tiếp, nếu không có thì khóc thét lên. Những đêm đầu má tôi mất, ngoại phải ôm tôi thay cho má tôi, nhưng vú của ngoại đã khô sữa từ lâu lại bèo nhèo, ..

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

CHUYẾN VỀ QUÊ NHÀ IV

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan xuân Sinh

CHUYẾN VỀ QUÊ NHÀ

IV/ TRỞ LẠI SÀI GÒN,

Tối ngày 24-2-2008, bạn bè thân thích cũ rủ tôi đi uống café, đêm cuối cùng trước khi rời Đà Nẵng. Đêm nay họ hỏi tôi nhiều chuyện và cái thắc mắc quan trọng nhất là tôi chắc có dính líu đến chính trị nên không về được. Không nhớ quê sao mà 15 năm mới trở về? Tôi yên lặng để nghe họ suy luận đủ điều về trường hợp của tôi. Có một điều mà họ không nghĩ ra được là tôi rất bận rộn với công việc làm.

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

CHUYẾN VỀ QUÊ NHÀ III

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan Xuân Sinh

CHUYẾN VỀ QUÊ NHÀ

III/. ĐẾN HUẾ.

Mồng 7 Tết, chúng tôi hẹn với anh Đặng Tiến đi chơi Huế. Trên xe của Uyên Hà còn có anh Đặng Tiến,  Phạm Ngọc Lư, Hạ Đình Thao và tôi. Ngày xưa từ Đà Nẵng đi Huế mất 105 km, trong đó phải trèo qua đèo Hải Vân mất 20 km. Bây giờ người ta đào một cái hầm dài 6 km xuyên qua núi, nhờ thế đoạn đường ngắn lại 15 km và không còn nguy hiểm khi phải vượt đèo như thời trước..

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

CHUYẾN VỀ QUÊ NHÀ II

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan Xuân Sinh

CHUYẾN VỀ QUÊ NHÀ

II/ ĐẾN ĐÀ NẴNG.

Tôi về Đà Nẵng bằng máy bay. Phi trường của một thành phố nhỏ, lượng máy bay không nhiều, nhìn chung vẫn còn hoang sơ. Ngồi trên xe  phi trường về nhà, từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác, đường phố Đà Nẵng lạ hoắc, không còn một chút xíu nào trong trí nhớ của tôi. Đây là thành phố mà tôi đã sinh ra và lớn lên, tôi nhớ tên từng con đường, từng góc phố và thậm chí tên những người con gái đẹp cùng thời với tôi dù ở những hang cùng ngỏ hẽm… Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn | Leave a Comment »

CHUYẾN VỀ QUÊ NHÀ I

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Phan xuân Sinh

I/- ĐẾN SÀI GÒN.

11giờ đêm máy bay mới đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhứt. Ngày cận Tết người về tấp nập, nên khi nhận hành lý và kiểm soát của hải quan phải mất 2 tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, sự chậm chạp nầy không làm cho tôi bực mình, mà ngược lại tôi cảm thấy dễ thở và thoải mái hơn cái hồi tôi về lần trước (1993) sau khi Ba tôi mất. Phi trường bây giờ rộng rãi hơn, được tân trang quy mô hơn nhưng có một cái gì đó không ổn dưới dưới con mắt của tôi, không được lộng lẫy bằng phi trường Đại Hàn hay Thái Lan…

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng, Truyện ngắn, Uncategorized | Leave a Comment »

ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

Sau khi lên ngồi phía sau xe taxi, Hiền nói với người tài xế: “Tôi muốn đi tìm nhà người quen ở Thanh Khê. Lâu quá rồi tôi không đến đây nên chỉ còn nhớ mang máng. Từ ngã ba Thanh Khê vào một con hẻm lớn chừng hai trăm thước, rồi lại quẹo phải chừng năm mươi thước, căn nhà đó nằm bên phải. Người bạn tôi tên Lượm, dân cố cựu vùng nầy. Nhờ anh tìm giùm. Anh đừng lo, tôi sẽ bồi dưỡng cho anh hậu hỉ”…

Đọc tiếp »

Posted in Sống với thời quá vãng | 1 Comment »

quê nhà

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

sáng nay thức dậy nhìn quanh quẩn

đã thấy mình lạc nơi rất xa

tiếng nói tiếng cười sao lạ hoắc

bỗng dưng thèm hai tiếng “quê nhà”

Philadelphia, 20/8/1991

Posted in Khi tình đang ru đời | Leave a Comment »

tiếng vạc kêu trong sương

Posted by phanxuansinh trên Tháng Năm 14, 2009

ta ngồi đếm những giọt mưa
là em chợt thả tình vừa vụt tay
tình không chỗ trú, tình bay
ta không chỗ đứng cho ngày lỡ chân

một khi em đã xa dần
thì tình như đã phù vân của đời
chỉ còn ta với ngậm ngùi
còn em bỏ cuộc rong chơi chốn nầy

trong đời khói phủ, sương mây
lạ chi tình đã đứt dây nửa chừng
tiếng kêu của vạc trong sương
nghe ra như thể rưng rưng nỗi lòng

Huế, tháng chạp.1970

Posted in Đứng dưới trời đổ nát | Leave a Comment »