Phan Xuân Sinh

Tác giả và tác phẩm

  • Trang

  • Sol Duc Falls

    Back to forest

    Prairie Falcon 2016

    Starry night

    It was snowing !

    Northern Flicker (Intergrade)

    Northern Pintail descent

    It's as Easy as 1-2-3

    Dolls clinic.

    Superstition Mountains

    More Photos
  • Lưu trữ

Khi tình đang ru đời

Posted by phanxuansinh on Tháng Năm 13, 2009

Xuất bản Văn Nghệ

Phụ bản: h.s. Đinh Cường &  h.s. Nguyễn Trọng Khôi

Hình bìa:  h.s. Nguyễn Trọng Khôi

Trình bày: Đặng Hoàng Lân

2008 Phan Xuân Sinh

khi tinh dang ru doi PXS bia 1

phan xuân sinh

khi tình đang ru đời

thơ

2008

LỜI MỞ ĐẦU

Từ lâu, tôi ao ước thơ của mình được bạn bè rộng rãi đọc, được nghe những lời thẳng thắn phê phán. Tôi nghĩ chỉ có bạn bè mới cho tôi những lời chân thật mà người làm thơ cần phải có để trang bị cho một vốn liếng sống cũng như viết. Vì vậy tôi ao ước tập thơ nhỏ nầy được gửi đến tận tay bạn bè tôi ở khắp nơi để chia sẻ những cảm nhận, những rung động, những suy tư… của tôi trong một thời điểm mà lòng người rệu rã với bon chen vật chất, không ai còn can đảm nghĩ tới những món ăn tinh thần, giá trị của chữ nghĩa. Tôi hy vọng đây là món quà tôi đã chắt chiu dành dụm cho bạn bè tôi từ lâu, bây giờ mới có dịp trao đến tận tay từng người. Dù tôi biết rằng món quà nầy nó không thực tế trong cuộc sống, nó chỉ có khả năng “làm dáng”, thêm màu mè cho việc cư xử, thế nhưng biết làm sao hơn khi mà mỗi người đều có cái khó khăn riêng. Tôi chỉ xin bạn bè tôi cùng những người có dịp đọc tập thơ nầy, xem đây là giây phút giải lao. Nếu nó không đáp ứng được những đòi hỏi đó là lỗi của tôi. Người viết không đủ khả năng để làm vừa lòng người đọc. Kính mong quý anh chị lượng tình tha thứ.

Để làm quen với những vần điệu, cung cách mô tả, diễn đạt ý tứ, tôi xin trích một đoạn ngắn của nhà thơ, nhà văn, nhà phê bình… Nguyễn Mạnh Trinh, đã viết về thơ tôi trong tạp chí Văn (hải ngoại) trong năm 2000, khi Văn đứng xuất bản tập thơ “Đứng Dưới Trời Đổ Nát” của tôi:

“Có những giờ khắc, tôi buồn ghê gớm. Cái tuổi vừa bắt đầu già, và chớm hiểu lẽ mất còn của trời đất. Bỗng dưng thấy đời vô vị. Mọi ngày như mọi ngày, với tôi nhịp nhanh nhưng chậm rãi. Nhanh, như vòng quay cơm áo tối mặt, lầm lũi buổi sớm, mù mịt giấc chiều. Chậm rãi, như đời buồn tênh, cứ hoài hoài đánh một nhịp. Ngày tháng ấy, trí óc dường như xơ cứng lại, và cuộc đời đông đặc trong một môi trường thiếu dưỡng khí, đè nặng, ngạt thở.

Cũng may, ở trong hoàn cảnh ấy, còn có thi ca. Thơ, là cầu vòng bảy sắc đi vào mơ mộng. Thơ, là những cánh gió đưa lên cánh diều tưởng tượng bốc cao. Thơ, đôi khi là tâm sự của mình, hay lời ngỏ cho người. Thơ cũng nói đến hiện tại, cũng với tới tương lai. Thơ là dòng lũ một đời chảy xuôi về biển, của tràng giang điệp điệp theo triền cát ven sông. Thơ là cái vô cùng trong cái ẩn dật bé bỏng của hạt cát. Với tôi, nhiều khi đã nghĩ tới, nếu không có thơ, đời mình, cuộc sống mình sẽ buồn bả xiết bao. Còn có thơ, là còn dong chơi, là còn dong duổi bước trường hành vạn dặm theo vận số mình. Nỗi vui, nét buồn, chỉ còn là nét chấm phá cho cuộc sống, mà không còn là những cứu cánh hoặc chạy trốn nữa.

Trong tâm cảm ấy tôi đọc thơ Phan Xuân Sinh. Mấy lúc gần đây tôi đã bắt gặp một vài bài thơ làm tôi xúc động trong các tạp chí văn chương ký tên Phan Xuân Sinh. Nói thật tình, nếu tìm những vần điệu công phu hay ngôn ngữ làm mới quá đáng, thì độc giả sẽ hoài công. Bởi, trong thơ ông, thơ là đời sống thực có nét gân guốc riêng và cũng có lời hào sảng ngang tàng, của tâm tư chất ngất, như men rượu ủ, đã từ rất lâu. Tôi thích những bài thơ bảy chữ, mang phong vị hành, và cũng khoái với những ý tưởng của một người luôn luôn đi tìm kiếm trong đời sống tuyệt đối của mơ ước. Và, không phải là suy tư của đôi mắt chỉ ngước cao lên không trung rộng thôi, mà, còn là niềm chân chất và rung động thật với cuộc đời, với lẽ người.

Nỗi buồn, với Phan Xuân Sinh, cũng nhẹ nhàng. Như hơi thơ lục bát, cũng là niềm hoài vọng mông mênh. Quê hương ở xa, dĩ vãng thì trùng trùng ngăn trở còn hiện tại chỉ là những không gian sương khói mịt mù. Những chia xớt với khổ đau đã làm đêm trường dài hơn, và tiếng than nghẹn ngào trong lồng ngực. Ngậm ngùi, từ những con chữ đã thành một chất gia vị tân toan cho bát canh nhân sinh của một người trôi dạt xứ người.

Có nhiều người đã nhận định, nếu là thi sĩ mà nguyên quán là xứ Quảng Nam ngũ phụng tề phi, thì chắc chắn trăm phần trăm sẽ có những bài thơ để trang trải tấm lòng của mình với nơi cố thổ. Luân Hoán, Hoàng Lộc, Thái Tú Hạp… đã có những bài thơ được sáng tác với tấm lòng cùng tột rung động của mình! Phan Xuân Sinh cũng thế…”

Đây không phải là những lời hộ tống (chữ của Luân Hoán), cũng không phải là xăng xê để làm lé mắt người đọc. Mà tôi nghĩ đây chỉ là lời giới thiệu để người đọc bắt được nhịp trước khi vào phần đọc thơ. Tập thơ nào cũng có những hạt sạn và tập thơ nầy cũng không ngoại lệ điều đó, mà  nó còn chứa vô số sạn. Xin quý vị khi đọc nhặt giùm và lượng tình tha thứ.

Phan Xuân Sinh, 01/02/2008

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: